Phấn cầu – Chap 3


Author: IyaUya áp nhĩ

Translator: QT tỷ tỷ

 Editor: Sam

Chap 3

Ngày hôm đó, Jung Yunho hồi hộp cầm chiếc hộp đựng nhẫn lang thang đi trên đường lớn, hôm đó tuyết đã bắt đầu thổi nhẹ, nhưng anh lại không hề thấy lạnh. Trong đầu chỉ luôn suy nghĩ nên hướng Jaejoong thổ lộ thế nào, vô thức lại đi đến cửa hàng nhỏ [Phấn cầu/Pink ball]. Anh đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên gặp Jaejoong, khi đó cậu toàn thân tỏa  sáng một thân bạch sắc khiến trái tim anh đập mạnh từng hồi.

 Nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào, tiếng Phong Linh quen thuộc, chủ cửa hàng  tuổi còn trẻ nên dường như vẫn nhớ rõ anh, quay đầu lại nở nụ cười thân thiện.

 Jung Yunho cũng không rõ tại sao chính mình lại muốn đến cửa hàng này, việc này dường như cũng giống với lần trước anh đã bị chiếc cốc ngọc lưu ly hấp dẫn đến không thể lí giải được. Anh cũng không nhìn xem trong cửa hàng có những thứ gì, chỉ vì biển hiệu đối diện trước mắt của cửa hàng nên đã sinh ra tò mò.

Sắc màu của tình yêu

 Muốn bắt được tình yêu sao? Vậy hãy tìm được tiểu cầu khỏa phấn sắc (quả bóng nhỏ màu hồng), nó sẽ mang đến cho bạn hạnh phúc.

 Jung Yunho đem ánh mắt nghi vấn hướng đến chủ cửa hàng, nữ chủ cửa hàng nhìn anh một lát, rồi liền đứng lên đi tới.

 [Tiên sinh, tôi còn nhớ rõ cậu, lễ vật hài lòng chứ?]

 Nữ chủ cửa hàng bỗng nhiên nhắc tới khiến Jung Yunho nhớ đến chuyện anh và  Jaejoong đã cùng mang đến “Lưỡng bối tử” (hai cuộc đời), nghĩ lại thấy thực sự rất thú vị. Vì vậy không nén được mà bật cười, chỉ là anh không hề biết rằng nụ cười ấy tràn ngập hạnh phúc như thế nào.

 Jung Yunho nhìn chiếc biển hiệu một lúc, rồi nhìn đến nữ chủ cửa hàng.

 [Cô……Có muốn lắng nghe chuyện của tôi không?]

 Kim Jaejoong nghĩ, Jung Yunho ngày hôm nay đúng là có phần cố tình gây sự mà, trời lạnh như vậy, tuyết vẫn còn đang rơi nhẹ, lại bị anh kéo ra ngoài.

 Jung Yunho nắm chặt tay Kim Jaejoong, có chút hưng phấn chạy hướng về phía cửa hàng [Phấn cầu/Pink ball], đây là cách anh và nữ chủ cửa hàng đã cùng nghĩ ra để anh có thể thổ lộ tình cảm của mình với Jaejoong, anh thậm chí còn cho rằng cách thức bày tỏ mới lạ của mình rất đáng được khen ngợi nữa.

 Kim Jaejoong còn đang run run, quay người lại, trên người vẫn còn vương tuyết thế nhưng lại đưa tay hướng phía đầu của Yunho nhẹ nhàng phủi tuyết xuống cho anh. Jung Yunho hạnh phúc nghĩ rằng Jaejoong nhất định là có thích anh.

 Anh kéo lấy tay của Jaejoong đã hơi nhiễm lạnh, đi tới trước biển hiệu màu hồng kia.

 Muốn bắt được tình yêu sao? Vậy hãy tìm được tiểu cầu khỏa phấn sắc, nó sẽ mang đến cho bạn hạnh phúc.

 [Muốn bắt được tình yêu sao? Vậy hãy tìm được tiểu cầu khỏa phấn sắc, nó sẽ mang đến cho bạn hạnh phúc —— Yunho, anh là có ý tứ gì?]

 [Jaejoong, tôi cho cậu một bất ngờ, ở trong chiếc rương này có rất nhiều tiểu cầu bạch sắc (quả bóng màu trắng), chỉ có duy nhất một phấn cầu , cậu hãy cho tay vào tìm lấy, nói không chừng sẽ bắt được phấn cầu nga!]

 [Yunho, anh làm cái trò quỷ gì a.]

 Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng Jaejoong vẫn làm theo lời Yunho thò tay vào tìm cầu. Jung Yunho rất bình tĩnh nhìn Jaejoong, thật ra trong rương tất cả đều là phấn cầu, hơn nữa trên mỗi quả cầu đều dùng bút vàng kim (dạng như bút nhũ vàng) viết lên dòng chữ “Jung Yunho thích Kim Jaejoong”. Đây là thành quả cả một buổi chiều của anh và nữ chủ cửa hàng, mỗi người viết một quả, Yunho nén không được niềm hạnh phúc, dáng vẻ tươi cười hấp háy.

 Kim Jaejoong lấy ra được một phấn cầu, nhưng biểu hiện lại không như Yunho dự tính, chỉ là chớp chớp đôi mắt to nhìn Yunho ——

 [Yunho, anh đang làm cái gì thế? Trời lạnh thế này đừng ở ngoài chơi đùa như vậy nữa, chúng ta mau về đi.]

 Phấn cầu —— Tại sao tôi lại không có được hạnh phúc? ——

 Từ cửa hàng nhỏ, nữ chủ cửa hàng nhìn đến hai người vừa mới rời khỏi cửa hàng, ở vị trí này cô có thể quan sát được toàn bộ hai người họ phía sau tấm màn. Cô khẽ nhíu mày, cầm lấy một phấn cầu đặt lên mặt bàn, dòng chữ ánh vàng phía trên vẫn còn đang lóe sáng. Thật ra chính cô đã tự đánh cược, sau khi nghe xong chuyện của Yunho, từ trong tâm cô đã cảm nhận được số mệnh của hai người này nhất định là đã được định từ trước. Cho nên cô đã rất tự tin tự mình đánh cược. Số phấn cầu được Jung Yunho chuẩn bị sẵn từ đầu đều đã được đổi lại thành bạch cầu, chỉ để lại một quả duy nhất —— nếu như thật sự có tình yêu, sẽ tự tìm được phấn cầu kia.

 Cô cầm phấn cầu kia lên nhìn chăm chú.

 Thế nhưng vì sao rõ ràng đó chính là tình yêu đích thực, là hạnh phúc thực sự —— nhưng cậu ta tại sao lại không nhìn thấy?

 Kim Jaejoong cảm thấy rất kỳ lạ, mấy ngày nay Jung Yunho một mực né tránh cậu, từ lần bị anh kéo ra ngoài chơi trò tìm cầu kia, sau khi trở về thì cậu dù làm thế nào cũng không gặp được Yunho. Cậu bắt đầu thấy sợ hãi, cậu sợ Jung Yunho từ nay về sau sẽ biến mất, không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của cậu nữa. Cậu cứ ngây ngô thẫn thờ đến quá nửa ngày như vậy, mãi cho đến khi bệnh cũ bị tái phát, Junsu phải đưa cậu đến bệnh viện.

 Jung Yunho mấy ngày nay đều ở nhà của Yoochun, anh không có can đảm quay lại nhà Jaejoong nữa. Anh nghĩ biểu hiện của Jaejoong ngày hôm đó nhất định là trốn tránh chính mình, nên đã giả bộ hồ đồ —— Hay chỉ là do tự mình đã suy diễn? Jaejoong cậu……căn bản là không hề thích Jung Yunho.

 Kim Junsu sắp không chịu đựng nổi nữa rồi, Jaejoong sau khi làm xong phẫu thuật từ đó đến giờ chưa hề mở mắt, cậu biết Jaejoong nhất định đã tỉnh, thế nhưng chính là không muốn mở mắt. Jaejoong đêm nào cũng đều mơ mơ màng màng gọi tên Jung Yunho. Nhìn đến khuôn mặt tái nhợt của Jaejoong,   cuối cùng Junsu quyết định đi tìm Jung Yunho.

[Jung Yunho, hắn rõ ràng đang ở trong nhà cậu, Yoochun hãy cho tôi gặp hắn, bằng không tôi cũng không thể biết nên đến đâu mới tìm được hắn đây!]

 [Cậu……Tìm tôi có việc sao?]

 [Có việc……Hừ! Đương nhiên là có việc rồi! Jaejoong hyung hiện đang nằm viện! Đến bây giờ cũng chưa có tỉnh lại! Đừng tưởng là tôi không biết chuyện của hai người. Anh là có lương tâm hay không vậy? Anh định sẽ không đi gặp Jaejoong hyung nữa sao?]

 Jung Yunho nghe tin Jaejoong nằm viện, trái tim liền bị bóp chặt lấy, lập tức ủ rũ ngồi xuống.

 [Tôi đi thì có ích lợi gì —— Jaejoong, cậu ấy —— căn bản là không thích tôi.]

 [Không thích anh?! Anh là bị mù hay sao?!! Jaejoong hyung là toàn tâm toàn ý đối với anh, anh thích cái gì anh ấy lập tức chuẩn bị cho anh, chán ghét cái gì anh ấy lập tức gạt bỏ, anh ấy đối với anh như thế vậy mà để lại trong lòng anh một chút cảm giác cũng không có sao?]

 [Cậu nói……Jaejoong là có thích tôi sao?]

 [Nói thừa!]

 [Nhưng mà……Cậu ấy khi nhìn thấy phấn cầu kia cũng không có phản ứng gì cả……]

 [Phấn cầu?]

 Vì vậy Yunho đem sự tình từ đầu đến cuối kể hết ra.

 [Jung Yunho! Điểm mấu chốt khiến ý tưởng của anh thất bại!! Jaejoong hyung từ khi lớn lên đã bị bệnh mù màu! Thế giới của anh ấy chỉ tồn tại hai màu trắng và đen thôi!]

 [Cậu, cậu nói cái gì? Bệnh mù màu?!]

 [Đúng vậy, trước hôm gặp anh một ngày, Jaejoong hyung là vừa mới ra viện, trước đây bởi vì mắt có tật nên phải tiến hành phẫu thuật, tuy rằng sau này thị lực đã thấy được rõ hơn rồi, nhưng không biết nguyên nhân gì con mắt của Jaejoong hyung không còn nhìn thấy gì ngoài hai màu trắng và đen nữa. Đương nhiên cũng sẽ không nhìn ra màu hồng của phấn cầu và dòng chữ vàng trên cầu rồi. Mấy hôm trước không rõ vì sao phát bệnh, bác sĩ có nói lần này phẫu thuật rất thành công, nhưng anh ấy từ đó đến giờ chưa hề mở mắt lại lần nào!]

 Nghe Junsu nói, Jung Yunho cảm giác trái tim chính minh như muốn ngừng đập.

 Luôn mặc quần áo không hề có sự đồng nhất về kiểu dáng, bít tất đi cũng đều không có cùng màu —— kiểu dáng quần áo mặc dù đẹp nhưng màu sắc phối hợp lại có rất nhiều điểm thiếu hụt lớn —— quần áo đều là màu trắng và đen, đem những bộ quần áo màu phấn hồng tách riêng ra, cất đặc biệt ở một ngăn kéo khác —— còn có, phấn cầu kia……

 [Jaejoong……Mở mắt ra nhìn anh đi……]

 Trong giấc ngủ, Kim Jaejoong vẫn nghe thấy được giọng nói quen thuộc của ai đó đang gọi mình, thế nhưng con mắt lại đau nhức không thể mở ra được. Cậu cố gắng thử thêm lần nữa, từ từ mở mắt.

 Dần dần quen với ánh sáng, nhìn thấy bên cạnh giường chính là người bản thân luôn nghĩ đến. Đôi mắt màu đen, đôi môi đỏ, mái tóc vàng kia ——

 Jung Yunho nhìn thấy Jaejoong cuối cùng cũng đã mở mắt, kích động đến rơi nước mắt, anh cẩn thận vuốt vuốt mái tóc đỏ của Jaejoong, nhìn thấy đôi mắt cậu đã có thần hơn.

 [Jaejoong —— này, hãy nhìn lại quả cầu này đi.]

 Anh lục trong túi áo lấy ra một phấn cầu, đặt vào trong tay Jaejoong.

 Kim Jaejoong đem quả cầu chính mình đã bắt được đưa lên trước mắt, mặc dù thị lực vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy được đó là một quả cầu màu hồng, trên quả cầu còn có dòng chữ ánh vàng viết【Jung Yunho thích Kim Jaejoong】

 Cậu mỉm cười, nụ cười hạnh phúc, cậu khẽ dùng tay sờ lên dòng chữ vàng, nước mắt từ khóe mắt lăn xuống.

 [Kim Jaejoong cũng thích Jung Yunho ——]

 【Muốn bắt được tình yêu sao? Vậy hãy tìm được tiểu cầu khỏa phấn sắc, nó sẽ mang đến cho bạn hạnh phúc

———————————— Phấn cầu • Hoàn ————————————

Vậy là cuối cùng sau 1 thời gian bỏ rơi cuối cùng đoản văn edit đầu tay của ta cũng hoàn rồi a~ *tung hoa*

Còn 2 cái phiên ngoại H nữa để chiều mai sau khi đi thi thử ĐH về ta sẽ xem tình hình thi cử thế nào rồi sẽ post nốt

Có mún H ko giơ tay *cười duyên*

Advertisements
Bạn nghĩ gì về bài viết này?

2 phản hồi

  1. t muon a. truyen rat nhe nhang nhung ma lai lang dong trong long moi nguoi, chi can yeu nhau that long thi se den dc voi nhau a

    Phản hồi
  2. thuy nghiem

     /  15/07/2012

    đã bảo đúng là duyên phận mà, dù có cả trăm quả bạch cầu thì Jaeby cũng sẽ tìm ra được phấn cầu thôi! ^^

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: