Cuồng kết hôn – Chương ba mươi ba


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Sally, Mực

Chương ba mươi ba

“Thầy giáo Kim……Không còn cần vì chúng tôi mà giấu giếm nữa đâu, chúng tôi đã nợ anh quá nhiều rồi! Hài tử này đã biết chuyện mình là bị cha mẹ đẻ bỏ rơi……Anh không cần phải vì chúng tôi mà hi sinh bản thân thêm nữa đâu, mau đáp lại lời cầu hôn của hắn đi!……” Shigeo cùng mẫu thân bật khóc nức nở, mấy người giáo viên đứng quanh giúp đỡ đưa họ đi ra phía bên ngoài, những người còn lại đều dùng ánh mắt chờ mong nhìn đến hai người đứng ở trong phòng.

“Shigeo đừng sợ! Ta sẽ chăm sóc ngươi cả đời.” Giọng nói của Wenbin đột nhiên vang lên đánh tan không khí trầm mặc, nhưng lúc này Kim Jaejoong lại lộ ra vẻ mặt thương tâm, ngay sau đó nước mắt cũng theo cằm rơi xuống, sau đó giương mắt lên nhìn thẳng vào mắt Yunho:

“Jung Yunho —— ta sẽ không kết hôn với ngươi.”

Yunho nhìn cậu, nội tâm không ngừng đấu tranh để bản thân không được sụp đổ quá sớm, thật vất vả kìm nén tiếng khóc, giọng nói khàn khàn:

“Nói ra thật buồn cười……Ta đã không hy vọng quá nhiều vào câu trả lời của ngươi, nhưng sao lại vẫn đau đến thế……” Gắng gượng mỉm cười, dùng ngón trỏ lau đi nước mắt lưng tròng nơi khóe mắt, “Cho nên ta chỉ muốn hoàn thành giấc mộng của ngươi, giấc mộng khi còn bé của ngươi.”

“Tiểu thúc đã từng nói, nếu như không tìm được thúc, không lấy được thúc. Thúc ấy sẽ tự sát.” Wenbin rất nghiêm túc đem kết cục nghiêm trọng này nói với Jaejoong. Mặc dù có chút buồn cười, nhưng tất cả mọi người đều cố sức gật đầu, để Jaejoong hiểu rõ kết cục này thực sự rất nghiêm trọng.

Nhưng Wenbin dù sao cũng chỉ là một hài tử, những lời vừa nói còn rất ấu trĩ, vậy nên hiệu quả cũng không có gì khả quan hơn, Kim Jaejoong nhìn Yunho vài lần lại muốn xoay người bỏ đi.

Yunho ngay lập tức đứng lên, gọi to:

“Đừng đi!……Câu cuối cùng, hãy nghe ta nói một câu cuối cùng!” Nước mắt cuối cùng cũng phản bội hắn nhanh chóng từ trên gương mặt Yunho rơi xuống, “Ta chỉ muốn nói với ngươi rằng ta rất hối hận……Ta yêu ngươi……”

Kim Jaejoong một lần nữa bước nhanh chân rời khỏi phòng phát thanh, tới khu hành lang vắng vẻ không có bóng người mới rẽ trái đi vào rồi mới bình tĩnh đứng tại đó, lấy ra một tờ giấy đã rách nát từ túi quần ——

Đó chính là bức thư tình Yunho đã chép lại từ một nữ sinh khác, bức thư đã từng bị xé nát thành từng mảnh nhưng rồi lại được cẩn thận dán lại, cũng rất nhiều lần bị thấm ướt rồi trở nên giòn cứng, nhăn nheo.

Jaejoong nhìn những dòng chữ trong bức thư tình, ánh nhìn càng mơ hồ —— dần trở nên rõ ràng, có thể nhìn thấy những giọt nước mới đọng trên bức thư……

Loa phát thanh lại một lần nữa vang lên, khắp hành lang đều vang vọng giọng nói từ biệt trầm thấp của Yunho:

“Ta – Jung Yunho nguyện lấy Kim Jaejoong làm vợ, ta sẽ cùng hắn gắn bó bên nhau suốt đời, bất kể nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, gắn bó yêu thương nhau không rời, chỉ đến lúc chết mới có thể khiến chúng ta xa nhau……”

Kim Jaejoong khó khăn bước tiếp, trong miệng ầm thầm nhớ kỹ:

“Ta – Kim Jaejoong……Nguyện cùng Jung Yunho bên nhau đến già……Suốt đời suốt kiếp, bất kể nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay bệnh tật, gắn bó yêu thương nhau……Không chia lìa, chỉ đến lúc chết mới có thể khiến chúng ta xa nhau……” Đột nhiên trái tim liền hẫng đi một nhịp! ——”

“Chỉ đến lúc chết mới có thể khiến chúng ta xa nhau……Chỉ đến lúc chết mới có thể khiến chúng ta……xa nhau……Yunho?!……Yunho……” Jaejoong đột nhiên kinh hãi nhận thức được hàm nghĩa của những lời này, xoay người chạy về phía phòng phát thanh! ——

‘Rầm!’ Một tiếng đẩy cửa ra, trong phòng chỉ còn lại mấy nữ giáo viên với đôi mắt vẫn còn đỏ hồng, Kim Jaejoong lớn tiếng hỏi:

“Hắn ở đâu rồi?!”

“Hắn cả người hồn bay phách lạc đã đi rồi……Ngay cả hài tử Wenbin kia cũng không thấy gọi đi cùng ——” Trong đó có một cô giáo còn chưa kịp nói hết câu, Kim Jaejoong đã chạy ra khỏi phòng phát thanh, chạy trên con đường xi măng, chạy hẳn ra bên ngoài cánh cửa treo đầy bằng khen của vườn trường, sốt ruột nhìn dòng xe cộ tấp nập qua lại trước mắt, đứng ngây người ra trong vài giây, sau đó như điên cuồng đứng giữa dòng xe tìm kiếm người kia, cậu biết một khi Yunho xảy ra tai nạn xe, xe cộ trên đường nhất định sẽ không như bây giờ – như cá gặp nước qua lại đông đúc như thế này! Nhưng rốt cuộc Yunho đã đi đâu rồi?……

“Kim Jaejoong! ——”

Giọng nói của Yunho đột nhiên vang lên từ phía bên trái ngay trước mặt, đứng giữa dòng xe cộ không ngừng qua lại, qua kẽ hở cậu nhìn thấy tên ngốc kia đang giơ lên chiếc nhẫn, rốt cục không nhịn được nữa chửi ầm lên ——:

“Ngươi muốn tìm cái chết sao? ! Nơi đó lúc nào cũng có thể có xe chạy qua. Mau tránh lên ven đường đi tên hỗn đản này!……” Một bên tức giận mắng một bên lại kinh hồn bạt vía nhìn xem phía sau Yunho có chiếc xe nào chạy qua không, Kim Jaejoong thật vất vả đứng cạnh hàng rào chắn ở giữa đường, cách Yunho rất gần.

Yunho đứng ở giữa làn đường thứ hai:

“Gả cho ta!”

“Gả cái đầu ngươi á! Hồn ngươi cũng sớm bay mất lên trời rồi có đúng hay không!……” Kim Jaejoong trèo qua hàng rào chắn, cảm nhận được hành động nguy hiểm của cậu khiến Yunho đang đứng ở giữa đường cũng trở nên rất khẩn trương, đối phương lập tức hét lên:

“Ngươi đừng nên cử động! Ngươi đáp ứng ta! Ta sẽ đi qua chỗ ngươi đang đứng!”

“Ngươi nghĩ đây là đang đóng phim có thể hét tạm dừng là sẽ dừng được sao?!” Kim Jaejoong xoay ngang hàng rào di chuyển về phía Yunho, “Ngươi trước tiên mau qua đây đã, bàn lại về chuyện kết hôn chó má này!”

“Mẹ nó……Ta đem cả tính mạng để đổi lấy cái thứ chó má gì chứ?!” Jung Yunho vẻ mặt oán giận đứng ở giữa đường quốc lộ giống hệt như một đấu sĩ sắp anh dũng hi sinh.

Kim Jaejoong đã không còn tâm trạng để ‘Nói chuyện phiếm’ nữa, bởi vì phía sau Yunho có một chiếc xe Jetta màu đen đang lao thẳng đến rất nhanh!

“Yun! ——”

Yunho kiên định đứng nguyên tại đó, giơ lên chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh mặc kệ phía sau hắn cách đó không xa chiếc xe không ngừng bóp còi ầm ĩ, thời điểm này nháy mắt như chỉ mành treo chuông:

“—— gả cho ta!”

Đột nhiên, trước một giây khi chiếc xe lao đến Kim Jaejoong đánh liều số mệnh, lao thẳng về phía Yunho ——!

Tiếng phanh gấp của chiếc xe vang lên chói tai……

Kim Jaejoong chỉ cảm thấy chính mình và Yunho ở cùng một chỗ thân thiết ôm chặt lấy nhau, giống như đang chờ đợi sự va chạm kịch liệt mà không ngừng lăn trên mặt đất, lần đầu tiên có cảm giác an toàn như vậy…… cuối cùng lại nằm trong vòng tay của Jung Yunho, cảm giác thân thuộc như vậy khiến cậu bất giác không còn muốn để tâm đến sinh mệnh đã kết thúc hay chưa nữa, bởi vì “Chỉ có đến lúc chết mới có thể khiến bọn họ xa nhau”.

Khi mọi âm thanh cùng dòng chảy của vạn vật đều trở nên tĩnh lặng, Kim Jaejoong từ trong lòng Yunho giãy ra, chỉ vào nam nhân còn đang ngồi dưới đất mỉm cười vô hại nhìn mình, hét lớn:

“Jung Yunho, ngươi!……” Thanh âm đột nhiên bị cắt đứt, Kim Jaejoong đưa bàn tay trái đang chỉ vào Yunho lên ngang tầm mắt mình—— trên ngón áp út lóe lên ánh sáng lấp lánh – một màu trắng tinh khôi của chiếc nhẫn kim cương ranh mãnh kia……

Cảm xúc đan xen lẫn lộn ngẩng đầu nhìn Jung Yunho, cũng đang mỉm cười nhìn mình.

The end by Đơn sắc

From Sam: Vậy là cũng đặt được chữ Hoàn cho CKH *tung bông*
Chân thành cảm ơn đến những ai đã dành tình cảm cho CKH cũng như quan tâm đến bản edit của ta :”>
CKH còn 1 phần hậu tục ngắn nữa ~ ta sẽ post lên sớm thôi 🙂

Cuồng kết hôn – Chương ba mươi hai


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Sally, Mực

Chương ba mươi hai

Chu vi trường tiểu học chỉ rộng khoảng 400 đến 600 mét, có hai mỹ nam với hai phong cách hoàn toàn khác nhau đi dạo xung quanh vườn trường, bước lên trên đường gạch đỏ vừa đi vừa chậm rãi nói chuyện.

Hai phút trầm mặc trôi qua mà như đang trải qua thời gian ba năm xa cách, rồi lại giống như đang trải qua hai mươi năm đã qua một lần nữa, càng cảm thấy bùi ngùi xúc động hơn.

Yunho đem âu phục khoát ở trên cánh tay, khẽ bẻ cổ áo sơ mi, ánh mắt Kim Jaejoong từ đầu đến cuối đều không chịu nhìn thẳng vào hắn, mà chỉ nhìn về phía trung tâm của sân thể dục, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Yunho chỉ có thể bối rối khi nhìn thấy cái cổ trắng nõn của Jaejoong lộ ra khi cậu khẽ quay đầu lại:

“Wenbin, nó……”

“Ta biết, ngươi chắc là giúp người khác đưa cậu bé đi báo danh thôi đúng không? Công tác của ngươi hẳn là bề bộn nhiều việc, không thể có đủ tinh lực (tinh thần và thể lực) để chăm sóc cho đứa nhỏ.” Jaejoong rốt cục cũng quay sang nhìn hắn, vẻ mặt mang ý hiểu cùng nụ cười vô vị khiến lồng ngực Yunho chợt thấy đau nhói.

“Làm thế nào mà ngươi biết?” Vừa dứt lời, ánh mắt lại không kìm chế được tỉ mỉ quan sát trên dưới một lượt toàn thân Jaejoong, vai cùng vai vẫn cố gắng giữ khoảng cách một nửa cánh tay.

“Bọn Changmin vẫn tốt chứ?” Kim Jaejoong đột nhiên nhớ tới, dường như cũng muốn lảng tránh vấn đề của Yunho, thậm chí có chút cố gắng để Yunho thu hồi lại ánh mắt quan tâm đến chính mình.

Yunho như bị tạt một gáo nước lạnh, giọng điệu lại càng ôn hòa hơn:

“Đang ở Chicago hưởng tuần trăng mật, hưởng thụ ánh nắng mặt trời tuyệt đẹp bên đó rồi. Wenbin là hài tử do hắn cùng Yoohwan nhận nuôi, thằng bé rất thông minh.”

“Giống ngươi vậy.” Jaejoong nói đến đây liền kết luận một câu, cúi đầu mỉm cười, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Yunho, giống như chỉ coi Yunho là một người bạn học nhiều năm không gặp, lên tiếng hỏi thăm, “Mọi thứ vẫn tốt chứ?”

“Ha ha……Có thể có việc lớn gì chứ.” Yunho cảm nhận được mối quan hệ của hắn và Jaejoong đã vì những vấn đề tùy ý thế này mà ngày càng trở nên xa cách.

“Han Lee Tae……Thế nào rồi?” Jaejoong có chút do dự, cuối cùng là vẫn hỏi.

“Rất hạnh phúc.” Yunho không biết quan hệ giữa Jaejoong và Han Lee Tae có đến mức thân thiết như thế không, vẫn là thành thật nói, “Cũng không biết vì sao đã không còn suốt ngày cãi nhau với lão công nữa rồi. Có gì không?” Quay đầu lại nhìn về phía sau, Jaejoong đã đứng khựng lại, nhìn thấy bộ dạng đối phương thoáng chút thẫn thờ, Yunho đột nhiên hiểu ra được đáp án mà hắn đã không có ý định tìm trong suốt ba năm qua……

Sắc mặt Jaejoong dường như có chút biến động, nhưng cuối cùng vẫn trở lại trạng thái bình thường, đuổi kịp Yunho, bắt đầu sóng vai đi lên:

“Ngươi thời gian qua thế nào?”  Lặp lại câu hỏi giống câu Yunho vừa hỏi lúc nãy.

“Không tốt.” Nhưng câu trả lời lại hoàn toàn bất đồng với đáp án Yunho mong muốn, sau đó Jaejoong liền dừng bước, ngẩng đầu lên nhìn nam nhân đột nhiên đã đứng ngay ở trước mặt, Yunho bỗng từ đâu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, “Chúng ta hiện tại đã không còn tồn tại bất kì hiểu lầm nào nữa, phải không? Ta hy vọng ngươi sẽ đeo nó, Jaejoong? ……”

Yunho cảm thấy bất an, vẻ mặt Jaejoong nhìn đến chiếc nhẫn lại hoàn toàn lãnh đạm, giống như người nhận lời cầu hôn không phải là cậu, giống như trên tay Yunho không phải là chiếc nhẫn mà đơn thuần chỉ là một bản báo cáo học kỳ thông thường mà thôi.

Jaejoong lắc đầu, càng lúc càng lắc mạnh hơn:

“Ta không muốn kết hôn, với ngươi.” Hai chữ cuối như để bổ sung, nhấn mạnh thêm, “Shigeo là nhi tử của ta, ta đã có một gia đình, ta đã kết hôn với người khác, vì vậy không cần kết hôn thêm lần nữa đâu ——”

“Kết hôn gì chứ? ! Mới chỉ ba năm thôi mà, con của ngươi đã học tới tiểu học rồi sao? Ta muốn nghe ngươi giải thích……” Jung Yunho cả đời này cũng không muốn thừa nhận cái từ vừa xuất hiện trong ý thức của bản thân —— sợ hãi.

“Hài tử không phải con ruột của ta, nhưng thực sự hợp pháp.” Giọng Jaejoong không lớn, nhưng gần như làm chấn động toàn bộ dây thần kinh của Yunho.

“Ngươi làm cha dượng cho con của người khác? Ngươi kết hôn với nữ nhân đã ly dị một lần rồi sao? Chính là……một góa phụ? Vì sao? ! Ta chỉ muốn nghe một câu trả lời! —— bởi vì ta, Jaejoong, ngươi là bởi vì bị ta làm thương tổn quá nhiều nên mới có thể hành động như vậy, có đúng không?”

Tâm trạng của Yunho đã trở nên rất kích động, hắn ôm lấy thân thể Kim Jaejoong không chịu buông ra.

“Ngươi không thể bình tĩnh một chút được sao? Yunho, ngươi đừng như vậy nữa có được không?……” Jaejoong miễn cưỡng ôm lấy cánh tay đang gắt gao ôm chặt cậu, vỗ vỗ lưng Yunho, nhẹ nhàng trấn an hắn, “Trước tiên buông ta ra được chứ?”

Yunho mạnh mẽ ôm chặt lấy người trong cánh tay, rồi mới chậm rãi buông tay ra, cúi đầu im lặng mất hai giây, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Jaejoong, nói:

“Ngươi đứng ở đây chờ ta một chút.”

“Yun, ngươi muốn làm gì ——” Jaejoong kêu lên, bởi vì Yunho đã chạy vội vào trong tòa nhà giảng dạy, bởi vì cậu kìm lòng không được mà gọi tên hắn “Yun” . Bất giác phát hiện ra chính mình đang đứng giữa sân trường, vừa định đi tới chỗ lan can phía bên kia thì chợt nghe thấy từ trên sân tập thể dục trong trường vang lên giọng nói của Yunho ——

“Kim Jaejoong, hai mươi năm trước ta đã ở chỗ này nói dối ngươi, hiện tại ta sẽ không giấu diếm nữa, hai mươi năm trước ta đã hứa hẹn với ngươi, hiện tại ta sẽ thực hiện lời hứa đó……Mặc kệ ngươi cho rằng việc kết hôn là một trò lừa gạt hay là chuyện hoang đường cũng được, hai mươi năm sau ta sẵn sàng trả giá bằng tất cả mọi thứ ta có cho lời nói dối đó, tình nguyện dâng hiến cả cuộc đời cho chuyện hoang đường đó……Kim Jaejoong —— ta muốn ngươi trở thành lão bà của ta.”

Câu nói khi xưa của nam hài “Ta muốn kết hôn với ngươi, muốn ngươi trở thành lão bà của ta!” Cùng với giọng nói của nam hài đã trưởng thành cùng bản thân này hiện giờ đang đồng thời vang vọng trong đầu Jaejoong, như dòng nước chảy không ngừng……

Từ loa phát thanh, giọng nói của nam nhân lại vang lên lần nữa:

“Ta không muốn để chính mình phải hối hận thêm nữa, mặc kệ hiện tại ngươi là phụ thân của ai, là trượng phu của ai, người ta muốn cưới chỉ duy nhất là ngươi……mặc kệ trong tim ngươi hiện tại không có một chỗ nào dành cho một tên khốn họ Jung nương thân, ta chỉ muốn dành cho ngươi một kết quả vốn dĩ thuộc về chúng ta, chúng ta đã hứa với nhau rồi, không phải sao Kim Jaejoong……Ta chỉ mới bị ngươi cự tuyệt một lần mà cảm giác đã bốc hỏa như người bị chết cháy……làm thế nào mà ngươi có thể chịu đựng được đến bây giờ Kim Jaejoong……”

Từ loa phát thanh Kim Jaejoong biết nam nhân kia đã rơi lệ, cổ họng không nén được nghẹn ngào, khuôn mặt đầy lệ đi đến gần tòa nhà giảng dạy —— đẩy cửa ra, Yunho nhìn cậu, bên cạnh còn có mấy vị giáo viên khác, con ngươi cũng đã đỏ hồng cả lên nhìn về phía cậu.

Bước từng bước vào trong phòng, cánh cửa sau lưng lại bị mở ra lần nữa, Shigeo kéo mẹ cùng đi vào, còn có Wenbin và rất nhiều người khác nữa, tất cả đứng kín ở cửa ra vào, tay phải Wenbin nắm chặt lấy tay trái của Shigeo……

Cuồng kết hôn – Chương ba mươi mốt


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Sally, Mực

Chương ba mươi mốt

Ngay lúc đó vẻ mặt hòa nhã của vị hiệu trưởng bụng béo đã xuất hiện trước mặt các vị phụ huynh cùng bọn trẻ, Jung Yunho vội chạy đến đứng tại vị trí gần nhất với chỗ hiệu trưởng đang đứng — Kim Jaejoong đã ở ngay trước mắt. Một người nam nhân cao lớn cố gắng chen lấn chạy lên hiển nhiên đã làm vị hiệu trưởng mập mập trắng trắng này bị dọa đến giật mình, nhưng lập tức đã lấy lại nụ cười ấm áp như trước, nhìn bộ dạng Jung Yunho đang chăm chú nhìn Kim Jaejoong:

“Cùng ta nói chuyện.”

Thấy Hiệu trưởng bị Jung Yunho gắt gao chặn đường, “Làm phiền ngươi nhường đường một chút.” Kim Jaejoong không có bất cứ hành động gì, chỉ lịch sự nói với Jung Yunho.

“Ta sẽ nhường, ngươi đi theo ta.” Jung Yunho vừa nói dứt lời, vị hiệu trưởng trắng trẻo tròn trịa bất ngờ nhướng mày, ngay lập tức hiểu ra được mẫu thuẫn giữa hai người, chỉ mỉm cười không nói gì.

Đối với sự ngoan cố của Jung Yunho, Kim Jaejoong không thèm để ý đến nữa, khuôn mặt đã lạnh đi vài độ:

“Nơi này là trường học, mời ngài trở về với hài tử của mình hoặc có thể rời khỏi đây.”

“Đây là trường học cũ của chúng ta, chúng ta đã từ lớp mẫu giáo này mà bắt đầu, ngày hôm nay cũng tại chỗ này giải quyết hết mọi chuyện đi! Có một số điều…… ta phải nói với ngươi.” Vừa nói dứt lời, biểu tình của Yunho không còn cứng rắn nữa, khuôn mặt còn lộ ra vẻ đau khổ cùng cực.

“A? Đây là trường cũ của ngươi và thầy Kim sao?” Hiệu trưởng vẻ mặt ôn hòa nhìn Yunho, gật đầu.

“Đúng vậy, đây là trường học cũ của chúng tôi, là nơi mà một nam sinh đã đứng giữa cả đám nữ sinh tuyên bố muốn kết hôn và trở thành lão bà của ta – Jung Yunho.” Yunho hơi gật đầu với hiệu trưởng, tỏ ý kính trọng, lại nói tiếp, “Ta đang làm tổng giám đốc một công ty nước ngoài nằm ở khu Trung Đông, lần này ngoài việc đưa Wenbin đến trường báo danh còn muốn tài trợ cho nhà trường một khoản vốn chi tiêu cho việc xây dựng trường và tài liệu giảng dạy. Hy vọng có thể cùng thầy Kim trao đổi một chút về vấn đề này, không biết ý của hiệu trưởng thế nào.”

“Được được được……” Hiệu trường cười lớn, đôi mắt nheo lại càng hiện thêm vẻ hiền từ, vỗ vai như muốn khích lệ Kim Jaejoong, “Ngươi cứ đi đi! Có một số chuyện đối với ngươi rất quan trọng, đúng không? Ha ha ha……” Hiệu trưởng đang ngầm ám chỉ về chuyện tình cảm của bọn họ, biểu tình của các phụ huynh cùng giáo viên ở đây cũng đều có thể cảm thụ được một sự ấm áp.

“Ba ba!” Giọng nói của Shigeo đột nhiên vang lên bên tai Yunho, chỉ thấy Jaejoong nghe thấy tiếng gọi của Shigeo thì bày ra một nét mặt tươi cười.

“Shigeo, sao con lại nghịch ngợm như thế hả! Aiya, không va phải ngài chứ? Thật xin lỗi, hài tử này như thế là do ba ba nó đã quá chiều chuộng rồi, ha ha!” Mẹ của hài tử đã đuổi tới kịp, nói lời xin lỗi với một Yunho vẫn còn chưa kịp điều chỉnh lại biểu tình kinh ngạc của mình, lại vừa cười nói với Kim Jaejoong, “Mới đi vệ sinh được một lát thì lại đòi mau mau tới tìm ngươi, đến quần còn chưa kịp chỉnh tề, ngươi nhìn nó xem, thật là!”

Kim Jaejoong vừa kéo lại khóa quần cho Shigeo vừa mỉm cười với mẹ của cậu bé:

“Shigeo hiện tại lỗ mãng như vậy thật sự rất giống ta.”

Mẹ của Shigeo hơi đỏ mặt cười cười, Jung Yunho lại một lần nữa bị đả kích, Kim Jaejoong nói như vậy có khác gì đã thực sự cười nhạo chính cậu khi còn bé đã cùng Yunho làm ra những chuyện thật lỗ mãng……

Kim Jaejoong sau khi thân thiết với Shigeo một lúc, vỗ vỗ cái mông bé bé:

“Ba ba còn có việc bận, cùng mụ mụ ra kia ngồi chơi có được không?”

“Ba ba, con muốn kết hôn!” Shigeo đột nhiên ôm đùi Kim Jaejoong kêu lên.

Hiệu trường càng nghe càng thấy loạn, lắc lắc đầu đi tới chỗ trống bên cạnh chỗ Yunho đang đứng, cho bọn trẻ trong lớp được phép nói chuyện. Jung Yunho chỉ đứng tại đó lắng nghe cuộc đối thoại của hai người thì mặt lại lộ ra vẻ bi thương, đủ loại đả kích và những suy đoán phức tạp khiến bản thân hắn hiện tại chỉ muốn thoát khỏi tình cảnh này ngay……

Chính lúc Shigeo nói ra ước muốn giống với Kim Jaejoong khi còn bé, hắn muốn nhìn thấy biểu tình trên mặt của Jaejoong, cho dù là một chút kinh ngạc thôi cũng được, nhưng cuối cùng lại không hề thấy vẻ ngạc nhiên nào hiện lên trên khuôn mặt thiên thần đó cả. Chỉ thấy cậu kiên trì lắng nghe Shigeo nói lại những lời khi nãy Wenbin vừa nói với nó. Sau đó mới nhẹ nhàng xoa đầu Shigeo:

“Ba ba hỏi con, nếu như Wenbin nói sẽ không tính toán gì hết những lời vừa nói thì con phải làm sao bây giờ?”

“Hắn sẽ không làm như vậy đâu! Hắn đã nói hắn muốn kết hôn với con, chúng con đã ngầm ngoắc tay, con cũng đã để cho hắn hôn rồi, hắn cũng đã gọi con là lão bà của hắn nữa! Con mặc kệ, con mặc kệ, con mặc kệ……” Bộ dạng bướng bỉnh thật giống Jaejoongie trước đây, Yunho sững sờ nhìn, tại sao ngày xưa một Kim Jaejoong tràn đầy nhiệt huyết như thế hắn lại không nắm bắt lấy? Mà Shigeo, còn có đứa cháu trai quật cường Wenbin nữa, sẽ không một lần nữa trở thành một bi kịch tương tự chứ?

Nhưng hắn nghe được, Kim Jaejoong nói:

“Vậy hãy ở bên cạnh hắn đi.”

“Yeah! ~~ Ba ba là người hiểu Shigeo nhất! Ba ba, con đi tìm Wenbin đây!” Shigeo hướng về phía mẹ mình lè lưỡi, vui sướng chạy đi. Kim Jaejoong cũng nhìn mẹ của Shigeo cười cười.

“Hài tử thật sự đã bị ta làm hư rồi.”

Mẹ Shigeo cũng mỉm cười lại, rồi thản nhiên nói:

“Dù sao một vài năm nữa nó sẽ tự nhận ra rằng chuyện tình này là không thể được, cứ để cho bọn chúng nháo đi! ~” Nói xong câu này thì đi tới chỗ Shigeo và Wenbin đang ngồi.

“Đúng vậy, qua vài năm nữa Shigeo sẽ tự ý thức được thực tế……” Jaejoong thở dài, đi ra ngoài lớp học trước, “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi.”

——

Cuồng kết hôn – Chương ba mươi


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Sally, Mực

Chương ba mươi

…… Ba năm sau

“Xin kính chào hành khách, điểm dừng tiếp theo là tại trường tiểu học, nếu xuống xe xin hành khách sớm chuẩn bị sẵn sàng, cảm ơn đã đi xe buýt tuyến số 10, chúc hành khách có một chuyến đi thuận lợi, thoải mái.”

Ngồi trên ghế ngồi gần cửa xe ra vào, một nam tử vô cùng anh tuấn gỡ chiếc kính râm xuống, nhìn về phía cổng trường học đang dần dần xuất hiện trước mắt nở một nụ cười mê người, người trên xe nhìn đến nam nhân sang trọng anh tuấn này bước xuống xe, trong lòng đều không khỏi thắc mắc tại sao người đó trang phục như vậy mà lại phải đi xe buýt đến.

Đứng ở trước cổng trường, nam nhân nói với tiểu nam hài đứng phía sau:

“Wenbin, chúng ta vào thôi.”

“Vâng.” Tiểu nam hài đi theo phía sau nam nhân đi vào trong khuôn viên trường học, đi một lúc mới mở miệng hỏi, “Jung Yunho, nhà của cháu tại sao lại xa trường học quá vậy, vì sao lại không học ở đây?”

Yunho tiếp tục đi về phía trước, nhéo lỗ tai dưới của Wenbin, vẻ mặt vẫn lãnh đạm như trước:

“Nơi này là trường học cũ của ta, còn nữa, hôm nay ta chính là thay mặt hai người ba ba bất tài của cháu dẫn cháu đến trường học báo danh, không muốn gặp phiền phức thì trước tiên nên thay đổi cách xưng hô một chút, nếu không để lộ ra sẽ phiền hà lắm.”

“Dạ……Ba ba?” Lúng túng một hồi lâu Wenin mới thốt lên được hai từ đó.

Jung Yunho dường như so với cậu nhóc còn thấy khổ sở hơn.

“Ừm……Ở trước mặt các giáo viên cứ gọi như thế là được rồi.” Trong lòng thầm mắng Changmin và Yoohwan, hai tên đó lại dám bắt một vị tổng giám đốc quản lý những ba công ty nước ngoài nằm ở khu Trung Đông là hắn đây đi làm chân sai vặt, càng nghĩ mặt hắn lại càng đen hơn. Nhưng khi vào đến phòng đăng ký cho học sinh mới thì một cảm giác thân thuộc dâng tràn lên một cách tự nhiên, lại nhớ đến thời học tiểu học khi đó hắn ngồi cùng với Jaejoong ở bàn thứ ba tổ hai —

Ánh mắt nhìn lướt qua chiếc bàn ‘Của Jaejoong’, đã từng có một thời gian dài chỗ ngồi kia có một cậu bé vô cùng đáng yêu ngồi trên đó, ‘chỗ ngồi đó’ giờ hoàn toàn trống không. Vì thế định giơ tay lên muốn gợi ý chỗ ngồi cho Wenbin, không nghĩ đến Wenbin lại đi thẳng về phía ‘Chỗ ngồi của Jaejoong’ và ngồi lên đó, Yunho chỉ còn biết thở dài, quá khứ lại ùa về —

Tiểu nam hài nhìn thấy Wenbin đi tới tức thì mỉm cười với hắn, Wenbin liền đi nhanh tới ngồi bên cạnh cậu bé, nói:

“Chúng ta kết hôn nha! Ngươi sẽ làm lão bà của ta, ta sẽ cưới ngươi, bất quá bây giờ ngươi cho ta hôn nhẹ một cái nhé.”

Yunho cả kinh tại chỗ, cùng chung một biểu tình với người mẹ của cậu bé dễ thương đang đứng ngay bên cạnh kia. Yunho nhớ ngay đến khi còn bé, cảnh tượng lúc hắn nói chuyện với Jaejoong, không khỏi ngưỡng mộ lời thổ lộ của Wenbin nhưng mặt khác lại vừa thấy khâm phục chính mình khi đó ngay cả đến bắt chuyện cũng chưa có đã kéo Jaejoong lại gần rồi mạnh mẽ hôn lên môi cậu……

Yunho cầm lòng không được đem ánh mắt hướng đến khuôn mặt nam hài dễ thương kia, không rõ là sự đồng cảm hay do bản thân quá nhớ đến người kia, hắn cứ cảm thấy tiểu nam hài này nhìn rất giống Jaejoong.

“Được, ta sẽ làm lão bà của ngươi.” Nhưng nghe thấy tiểu nam hài kia trả lời, Yunho bất đắc dĩ cười khổ.

Hiển nhiên đối phương là người mẹ nhìn còn khá trẻ kia cũng chỉ còn biết cười gượng, mắng nhỏ hài tử của mình:

“Shigeo à, ngồi cùng bàn với con là một nam hài tử, con cũng là một nam hài tử, hai đứa chỉ có thể làm bạn bè thôi, con hiểu chứ?”

“Ngươi tên là Shigeo à? Ta là Wenbin. Sau này ngươi sẽ ngồi ở đây chứ? Ta sẽ ngồi cạnh ngươi.” Wenbin không để ý tới người mẹ trẻ tuổi kia, tiếp tục giao hẹn với Shigeo.

“Ừm!” Shigeo gật đầu.

Yunho xoa xoa đầu Wenbin – hài tử thông minh.

Lúc này, có vài giáo viên đi vào trong lớp học, Yunho cùng mọi người nhìn đến, nhưng chỉ có riêng hắn là vị phụ huynh không thể rời mắt đi được……

Nơi đó, đứng giữa 8, 9 nữ giáo viên là người nam nhân mà hắn ngày đêm mong nhớ, nam nhân đó hiện giờ lại ở tại trường học mang thân phận là thầy giáo xuất hiện trước mặt hắn, khí chất hoàn toàn bất ngờ trở nên nhã nhặn với chiếc kính gọng đen, cảm giác mọi thứ từ trong ra ngoài đều đã thay đổi……

Ngay khi Kim Jaejoong bước vào căn phòng học yêu thích, theo thói quen nhìn về phía chỗ ngồi cũ ở bàn ba tổ hai trước tiên, ngạc nhiên đến ngây người tại chỗ……

Vẻ mặt của Jung Yunho cũng đang rất kinh ngạc nhìn Kim Jaejoong.

Ngươi đã nhìn thấy ta rồi……Jaejoong! Quả thật ra là ngươi!

Jung Yunho rất muốn ngay lập tức chạy đến ôm lấy cậu, đã ba năm rồi hắn chưa từng hỏi bất cứ ai về nguyên nhân khiến Kim Jaejoong lại muốn rời xa hắn, thậm chí còn không dám nghĩ đến, chỉ có chiếc nhẫn vẫn như cũ nằm trong túi áo khoác, vừa tìm kiếm vừa chờ đợi chủ nhân của nó.

Nhìn đến người kia đang ở gần ngay trước mắt, Yunho cố gắng nhẫn nại, nắm chặt tay.

Ánh mắt Kim Jaejoong né tránh hắn, mỉm cười ân cần hỏi thăm tất cả bọn trẻ, ngay khi bước chân từ từ tiến đến gần phía Yunho đứng, Yunho đang muốn kéo lấy tay cậu thì không ngờ được tiểu hài tử đang đứng trước mặt lại ngăn lại hành động quá khích này của hắn, điều này khiến lồng ngực hắn có chút buồn bực.

“Ba ba, người ổn chứ?” Giọng nói của Wenbin bất chợt vang lên, bởi vì Shigeo cùng mẹ đi vào nhà vệ sinh, Wenbin quay người lại phát hiện Jung thúc thúc của bé đang nhìn một thầy giáo đến ngẩn cả người.

Nghe thấy Wenbin gọi mình như vậy, Yunho nhìn về phía Jaejoong vừa đúng lúc cậu đi qua, đối phương quay lại nhìn Wenbin:

“Hài tử của ngươi rất giống ngươi.”

“Không — nó không phải là hài tử ta.” Yunho buột miệng nói ra.

“Ba ba? ! Người nói cái gì thế ạ……” Wenbin kéo kéo âu phục của Yunho, muốn nhắc nhở hắn đã lỗ mãng rồi.

Jaejoong nhìn Yunho, chỉ nhẹ nhàng mỉm cười rồi đi về phía bục giảng.

Yunho hít sâu một hơi, hướng Wenbin hung ác nói:

“Ta nhất định phải giết hai ba ba của ngươi……”

“Ba ba……” Wenbin đổ mồ hôi lạnh, cuối cùng vẫn quyết định ngậm miệng lại.

Cuồng kết hôn – Chương hai mươi chín


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Sally, Mực

Chương hai mươi chín

Một dáng người gầy gầy hiện ra ngay trước mắt, động tác rửa bát đĩa có chút chậm rãi thong thả, cúi thấp đầu không để ý đến xung quanh, vậy nên cho đến khi Yunho đi đến gần vòng tay ôm lấy, thân thể đối phương rõ ràng vì kinh ngạc mà khẽ run lên, động tác liền ngừng lại.

Bắt đầu từ khi nào, ngươi lại trở nên mong manh như thế này……

Yunho cầm lấy bàn tay cậu, đem chiếc nhẫn đeo vào ngón tay áp úp bên trái, cằm dựa sát vào gáy đối phương:

“Người cứ đeo cái này đi, ta sẽ mua thêm một cái nữa.”

Kỳ lạ chính là Jaejoong một chút biểu lộ xúc động và hạnh phúc cũng không có, đổi lại chỉ là vẻ im lặng. Yunho cảm thấy có chút khác thường, vừa muốn mở miệng hỏi, lại thấy Jaejoong đưa tay lên nhìn ngắm chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh rồi lại ngẩn người, trái tim Yunho chợt cảm thấy căng thẳng, đem người còn đang ngây ngẩn quay lại, nhìn thẳng vào mắt cậu:

“Trước đây vì chiếc nhẫn này mà ta đã khiến ngươi phải chịu nhiều đau khổ, ta hy vọng ngươi sẽ không vì quá khứ mà phiền muộn, hiện tại cũng sẽ không giận ta nữa, được chứ? Mấy ngày nay ta thấy ngươi không được vui, có chuyện gì mà ta không biết sao?”

Jaejoong vẫn chăm chú nhìn ngắm chiếc nhẫn, dường như đây là chứng cứ cho việc nguyên vọng của cậu đã được thực hiện, cũng như sinh mệnh của cậu vậy, vài giây sau mới nghe thấy giọng nói bình thản, nhẹ nhàng của cậu.

“Ta xem như đã thành công được một nửa rồi, đúng không……Yunho.”

“Sao lại nói như vậy?” Yunho vô cùng thân mật đem trán mình dựa lên trán Jaejoong.

“Ngươi thích nam nhân, ta lại giành được nhẫn của ngươi.” Nhìn thấy Jaejoong cười tại sao lòng hắn lại chỉ càng cảm thấy thật đau lòng hơn? Yunho nghe thấy cậu đang tự hỏi chính mình, liền có chút hoang mang: “Nói cho ta biết, đây có phải là kết cục tốt nhất không?”

Yunho cọ cọ vào trán cậu, miệng thốt lên lời thề hứa:

“Tất nhiên rồi, đây chính là kết cục tốt nhất, sẽ không có cái nào tốt hơn nữa đâu.”

“……” Jaejoong run rẩy cắn chặt môi dưới, “Tốt lắm……”

“Được rồi Jaejoong, đừng khóc nữa.” Yunho không sao hiểu nổi, cũng không thể lý giải được tại sao lời thề son sắt lúc này của hắn và hình ảnh người con trai đang rơi nước mắt trước mặt này lại hoàn toàn không ăn khớp với nhau. (có gì đó không đúng – đáng lẽ Jae phải vui mừng mới phải)

Jaejoong như không thể kìm nén được tiếng khóc nức nở, giọng nói có chút không kìm chế được nên đôi môi khẽ run rẩy, hướng Yunho nói:

“Ngươi có còn nhớ, khi bé, chúng ta……Khi đó chúng ta cũng đã làm như thế này để trở thành vợ chồng không?”

“Thế nào cơ?……” Yunho hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt, hắn không biết phải làm sao trước tâm tình thất thường này của cậu nữa.

Jaejoong lại tựa trán mình lên trán Yunho mà cọ cọ, đầu cậu khẽ nghiêng sang trái nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi Yunho, Yunho nghĩ đến động tác tiếp theo, trán hắn vẫn tựa vào trán cậu rồi nhẹ cúi đầu hôn lên mũi Jaejoong.

Jaejoong khóc không ra tiếng.

“Cảm ơn ngươi……Yunho, cảm ơn vì chiếc nhẫn của ngươi……” Jaejoong bỗng nhiên liên tục nói lời cảm ơn khiến Yunho càng thấy hoang mang hơn, vuốt ve hai gò má của cậu, muốn tỉ mỉ quan sát nhưng lại hoàn toàn không thấy được một tia hạnh phúc nào trên khuôn mặt Jaejoong cả.

“Jaejoong, ngươi làm sao vậy? Ngươi đang hiểu lầm chuyện gì rồi có phải không?……Jae……Ngươi, đã cho ta ăn cái gì?……Jaejoong……”

Ăn xong bữa cơm chưa được tới năm phút, hiện tại Yunho đứng trước mặt Jaejoong chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, Jaejoong cố gắng dìu hắn vào trong phòng ngủ, ngoài miệng không ngừng gọi tên Jaejoong, muốn hỏi cậu rốt cuộc là vì sao, nhưng cuối cùng cũng không thể kháng cự được với độ mạnh của thuốc ngủ liền mê man thiếp đi……

——

Trong thời đại điều gì cũng không xác định, ta chính là đã yêu quá sớm, và trải qua vô số chuyện ta vẫn cứ yêu ngươi, xin lỗi, và cảm ơn sự từ bỏ của ngươi, ngươi dễ dàng đưa ra lời hứa hẹn, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến việc cho ta kết quả.

Kết hôn, không chỉ là sự hứa hẹn trọn đời trọn kiếp hay bảo vệ nhau cả đời, mà là chia đôi nước mắt, cùng chung nấm mồ.

Cay đắng. Giống như một câu đã từng nói:

Nhẫn cũng giống như tình yêu vậy, đeo trên ngón tay cũng giống như đã khắc sâu vào trong tim, vậy nên nếu trái tim bị tổn thương thì đôi tay cũng sẽ bị thương. Không dám chạm vào vết thương ở sâu trong tim, không muốn miễn cưỡng nhận lấy chút tình cảm thương hại này.

Nghe thấy tiếng thở đều đều của Yunho, Jaejoong cẩn thận nằm vào trong lòng hắn, sửa lại cổ áo cho hắn, trong đôi mắt đã ứa đầy lệ.

“Ngay từ đầu ta vẫn luôn cho rằng vị trí này sẽ thuộc về ta, ngay từ lần đầu tiên đi theo ngươi ta đã cảm nhận vị trí này sẽ chỉ dành cho ta mà thôi……” Jaejoong chui sâu đầu dưới bờ vai đã trở nên ẩm ướt vì ngấm nước mắt của Yunho.

“Ngươi vẫn sẽ là không đem ánh mắt đặt lên người ta quá lâu, vẫn luôn muốn né tránh, đến tin nhắn gửi đến cũng không muốn trả lời……”

“Khi nhận được tin nhắn của ngươi đó chính là khoảnh khắc ta hạnh phúc nhất, nhưng sự chờ đợi sau khi tin nhắn báo gửi đi thành công đó lại là lúc ta đau khổ nhất, những điều này ngươi có biết không?” (Ý của Jae là khoảng thời gian chờ đợi từ lúc tin nhắn Jae gửi đi thành công cho đến lúc nhận được tin Yunho nhắn lại – sự chờ đợi đó là khoảng thời gian Jae đau khổ nhất :-< do Yunho phải đợi một lúc lâu sau mới chịu nhắn tin lại)

“Mùa đông ở Seoul rất lạnh a~ hơn nữa lại nghe tin ngươi muốn đến Harvard học, ta thực sự đã nghĩ mùa đông năm đó thật khó có thể chịu đựng được.”

“Thư tình ngươi viết ra sẽ như thế nào nhỉ……Ta luôn luôn nghĩ rằng, nếu như bức thư tình đó là nét bút của ngươi, có ký tên của ngươi, thì thật tốt biết bao.”

“Vừa về đến nhà, ta đã cầm bức thư đó xé rách, xé không thương tiếc, nát vụn thành từng mảnh.” Khóe mắt Jaejoong đong đầy nước mắt, “Sau đó……Ta lại đem tất cả những mảnh vụn đó dán lại……Vừa dán vừa lẩm bẩm, Yunho ngươi hãy mau trở về……Hãy mau trở về……Ngươi còn chưa lấy ta, thế nào lại muốn bỏ đi như thế? Ngươi nói đi, vì sao lại đem ta bỏ quên ở nơi đó? Trả lời ta đi……”

“Yunho à, ta thay đổi cách xưng hô rồi ngươi có biết hay không? Ta không gọi ngươi là Ho nữa, lúc trước gọi ngươi như thế, đều bị ngươi khinh thường ghét bỏ, quả nhiên càng gọi khoảng cách lại càng xa.”

“……Nhưng hiện tại ngươi thay đổi là tốt rồi……” Giọng nói như bị bóp nghẹn, “Ngươi đã quan tâm đến ta, chăm sóc cho ta……Dỗ dành ta, tất cả mọi thứ đều đối với ta rất tốt. Ngươi là người quá mức hoàn hảo, Yunho, ngươi quá hoàn hảo……” Jaejoong bật khóc thành tiếng, khóc xong có chút thoải mái, mới nói tiếp, “Hóa ra ngay từ đầu tất cả chỉ bởi vì ngươi muốn kết hôn với người khác……Điều này thực sự khiến cho ta cảm thấy có chút hổ thẹn?!……”

Jaejoong khóc đến hai mắt đã sưng đỏ, tất cả đều không quan trọng, từ biệt như vậy nên bất kể cái gì cũng đều không còn quan trọng nữa ——:

“Ta buông tay……Ta sẽ buông tay!……” Thời điểm quyết định nói ra những lời này, Kim Jaejoong cố sức đem mặt úp sâu ở trước ngực Yunho, hai tay cố sức ôm lấy thắt lưng của Yunho, tiếng khóc đã thay cho quyết định của Jaejoong, cậu cuối cùng đã hoàn toàn thất bại rồi.

“Ta buông tay ngươi ra, Jung Yunho……Ngươi có nghe thấy không, ngươi có thể đi yêu người khác…… Ngươi được tự do rồi……Ngươi rốt cuộc cũng được tự do rồi……” Jaejoong qua loa lau đi nước mắt trên mặt, hôn lên môi Yunho, “……Cầu mong ngươi hạnh phúc……Van cầu ngươi hãy sống thật hạnh phúc……Hạnh phúc cả phần cho ta nữa……” Trên mặt Yunho dính ướt đầy nước mắt của cậu, Jaejoong cuối cùng không thể kìm nén được mà thốt lên ba từ “Ta yêu ngươi” rồi ôm cổ hắn khóc thật lâu……Thật lâu.

——

Vài năm về trước, một nam hài chu môi hôn lên môi một nam hài khác.

“Ta muốn kết hôn với ngươi, ngươi sẽ là lão bà của ta!” Hôn xong cái miệng nhỏ xinh ấy, nam hài này liền trưng ra một nụ cười tươi rói.

“Ngươi tên là gì? Về sau cứ gọi ta là chồng nhé ~ Ta tên là Jung Yunho, gọi ta là Yun thôi cũng được!”

Yunho kéo bàn tay bé nhỏ của Jaejoong vừa đặt lên trên lòng bàn tay đã bị dính bẩn của mình, vừa cười ha ha.

“—— Ta không muốn.” Jaejoong đột nhiên đẩy Yunho ra, lau lau đôi môi vừa bị hôn. “Ta ghét ngươi.”

——

Vài năm sau, nam hài kia thay đổi đối với nam hài này nói lời từ biệt

“Cầu mong ngươi hạnh phúc……Hạnh phúc cả phần cho ta nữa……”

——

Cuồng kết hôn – Chương hai mươi tám


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Sally, Mực

Chương hai mươi tám

Ngay lúc vừa bước chân lên cầu thang bên trong khu nhà trọ, chợt có hai thân ảnh quen thuộc cũng đang từ trên lầu đi xuống, Yunho liền đứng khựng lại dựa vào những tia sáng ít ỏi để nhìn mới phát hiện ra đó là Park Yoochun và Kim Junsu, cả hai người cũng đồng thời nhận ra hắn,  so với ngày xưa thì bây giờ Kim Junsu rất thích trêu chọc người khác:

“Yunho thế nào mà bây giờ mới về thế! Chúng ta vừa nói lời từ biệt với Jaejoong xong, còn bởi vì ngươi đi vắng nên không thể làm gì khác hơn đành nhờ cậu ấy chuyển lời đến ngươi vậy! ~”

“Jaejoong có ở trong nhà trọ sao?” Đến lúc này Yunho mới thấy yên lòng, mỉm cười với hai người bạn tốt, “Sao lại phải từ biệt? Có phải là đi hưởng tuần trăng mật đúng không.”

Đều là những câu bông đùa quen thuộc, không nghĩ tới cả hai đều hướng chính mình gật đầu, Yoochun làm dáng vẻ như một ‘Bậc tiền bối’ vỗ vỗ cánh tay Yunho.

“Học tập chăm chỉ nhé! Lão đệ ta sẽ đi nước ngoài hưởng tuần trăng mật!~ Harvard cũng đã cấp giấy nghỉ phép rồi, ở bên đấy chúng ta sẽ đợi tin tức tốt lành ở đây của ngươi!”

“Ta ở đây cũng không có vấn đề gì đâu, ngươi cứ chờ tin tốt đi.” ‘Bậc tiền bối’ Yunho cố sức phủi phủi cánh tay của Yoochun, rồi nhìn thấy sắc mặt không thể nhịn hơn được nữa của Junsu, vẻ mặt tỏ ra vừa ý, đi lên lầu.

Nhìn thấy Yunho đi vào trong phòng trọ, Junsu mới nói nhỏ:

“Hai người bọn họ rốt cuộc sẽ đi cùng nhau chứ.”

“Xì, sớm thôi! —— Jaejoong theo đuổi hắn đến nay đã được hai mươi năm, ta nghĩ đã đến lúc đặt dấu kết được rồi.” Yoochun có vẻ như đang nói bừa, nhưng giọng điệu lại có chút phiền muộn, “Chỉ là không biết Yunho còn muốn chơi đùa hắn bao nhiêu năm nữa đây.”

“Nghiêm trọng như thế sao……” Junsu nghe vậy nhưng kỳ thực không có hiểu được hết ý.

“Có chỉ số thông minh cao thì trong vấn đề tình cảm đều sẽ gặp phiền phức. Đi thôi đi thôi!” Yoochun ôm lấy Junsu bỏ về.

“Ý của ngươi là nói chúng ta bị thiểu năng hay IQ thấp hả……” (có gì khác nhau sao? ==)

“Đôi khi làm kẻ ngốc lại hạnh phúc hơn thiên tài nhiều lắm đấy. Ngươi hiện tại có hạnh phúc không? Su Su của ta ~”

“Hạnh phúc a! Chunnie của ta ~”

“Đó là lí do tại sao chúng ta đều rất ——”

“—— ngu ngốc! ~” ^0^

“Đúng vậy, đúng vậy ha ha ha ~……”

“Bởi vậy nếu muốn hạnh phúc thì hãy nên làm một kẻ ngốc nghếch, yêu một người thì hãy biến thành kẻ ngốc của hắn đi!”

“Su Su của ta có ngu ngốc hay không??”

“Có! ~”

“Vì sao thế??”

“Bởi vì Chunnie của ta cũng ngu ngốc a! ~”

“Đó hoàn toàn không phải là đáp án ta muốn ==……”

“Để phù hợp với Chunie, ta phải trở nên ngu ngốc~” Junsu tự thuyết phục bản thân, nói tiếp.

“Tại sao hiện giờ ta lại thấy ngươi cũng không hề ngu ngốc như vậy đâu……”

Hai bóng dáng thân thiết dựa sát vào nhau thong thả bước đi, tiếng đối thoại cũng dần biến mất khỏi bên ngoài khu nhà trọ trong quảng trường Harvard.

——

Khi Yunho vừa mở cửa vừa gọi tên Jaejoong thì cửa phòng bếp đã tức khắc mở ra, một bóng người chỉnh tề đang đeo chiếc tạp dề màu đen đi ra.

Jaejoong dùng vạt dưới của chiếc tạp dề để lau tay, Yunho nhìn qua phòng khách thấy trên bàn ăn đã có một mâm cơm thịnh soạn, cậu đi tới trước mặt hắn:

“Đi rửa tay rồi ăn cơm tối luôn.”

“Ừ.” Áo khoác của Yunho được Jaejoong cầm đi, ngắm nhìn bóng lưng chắc hẳn đã phải bận rộn nhiều việc, bỗng nhiên hắn mỉm cười, xoa xoa thắt lưng, nói: “Ngươi chẳng lẽ đến một nụ hôn mừng ta về nhà cũng không có sao?”

Bóng lưng khẽ khựng lại một chút, nam nhân xinh đẹp tay ôm chiếc áo khoác xoay người lại, đi tới…… (một màn kiss kiss cho độc giả tự tưởng tượng ╮(╯.╰)╭)

——

Yunho ngồi bên bàn ăn cười vui vẻ, hồi tưởng lại dư vị cùng xúc cảm khi đôi môi cậu vừa hạ xuống hòa quyện trong hương thơm chỉ Jaejoong mới có. Cảm giác hạnh phúc ngập tràn lồng ngực, phập phồng như muốn bay lên.

Căn hộ này đã trở thành nhà riêng của bọn họ, hắn là trụ cột của gia đình, trên bàn ăn này có tình yêu của lão bà hắn, về đến nhà có người mỉm cười với hắn, còn có thân thể mềm mại cùng đôi môi thơm ngát trong những đêm tràn ngập đam mê ~~~~~~

“Yunho?” Nghe thấy Jaejoong đột nhiên gọi tên mình, Yunho lập tức nhìn về phía cậu —— vị hôn thê của hắn.

“Ừm? Ừ.” Yunho cắn miếng tôm đã lột vỏ mà Jaejoong dùng đũa gắp cho hắn, vừa nhai vừa hỏi, “Khi nãy sao không ở trường học đợi ta một chút?”

Miếng cà chua Jaejoong đang dùng đũa gắp liền rơi trên mặt bàn, cậu gắp lại miếng khác rồi nói:

“Ta quay về nấu cơm cho ngươi.”

“Ra là vậy.” Yunho thực sự đã vui đến suýt mất hết hình tượng rồi nhưng vẫn cố nghiêm mặt nói, “Sau này đừng tự ý bỏ đi như thế nữa, báo hại ta phải chạy khắp nơi tìm ngươi.” Nếu như quay về căn hộ cũng được tính là đi tìm đi……

Vừa nghe đến câu “Đừng tự ý bỏ đi như thế nữa” đôi đũa đang gắp thức ăn của Jaejoong liền rơi trên mặt bàn, cậu ngốc lăng tại chỗ, Yunho vừa bực mình cũng vừa buồn cười nhặt đôi đũa lên, đưa đôi đũa của hắn cho cậu.

“Dùng đũa của ta đi. Sao tự nhiên lại ngây người ra thế, làm lão bà của ta cũng không đến mức có nhiều phiền muộn như thế đâu?”

Jaejoong cũng không có phản ứng gì, còn vui vẻ cười với Yunho rồi lại cắn cắn đôi đũa nhìn hắn cầm đôi đũa của cậu lên ăn.

“Làm sao lại không ăn?” Yunho ngừng đũa, nhìn thấy Jaejoong cứ ngồi ngây người ra, “Ta đẹp trai đến thế sao? Đẹp đến nỗi có người mất ăn mất ngủ sao?”

Jaejoong lập tức lắc đầu:

“Trước khi nói những lời này, ngươi nên chắc chắn mép mình không có dính hạt cơm nào đã rồi hẵng nói.”

“A……” Yunho lập tức sờ lên miệng, cảm thấy hai bên mép rất sạch sẽ mới tỏ vẻ mặt ‘Muốn phạt người’ nhìn cái người nãy giờ vẻ mặt vẫn giả bộ ngây thơ vô tội đang ngồi nghịch đũa.

“Đúng rồi……Cái này, có phải là nhẫn của ngươi không?” Yunho vừa mới ăn cơm xong đã bị chiếc hộp nhỏ mà Jaejoong đẩy tới trước mặt chiếm hết tầm nhìn.

“Ngươi tìm thấy cái này ở đâu?!” Sau khi mở chiếc hộp ra, cầm lấy chiếc nhẫn bên trong, Yunho kinh ngạc nhìn Jaejoong.

“Tìm thấy là tốt rồi! ~” Jaejoong đáp lại một câu rất không liên quan đến vấn đề hắn đang muốn hỏi, sau đó đứng dậy thu dọn bàn ăn.

Yunho cầm lấy chiếc nhẫn ngắm nghía một chút, rồi nhìn về phía phòng bếp đang vang lên tiếng rửa bát đĩa, đi tới.

From Sam: Sinh nhật vui vẻ cục bông của ta :”>
Đang cực kì GATO vs những bạn đang được ngồi trong mini concert của anh nó :((

Cuồng kết hôn – Chương hai mươi bảy


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Mực

Chương hai mươi bảy

— Yunho vừa đi mới vào chưa được bao lâu, Jaejoong đã nghe thấy từ bên trong tiếng Han Lee Tae thét lên chói tai — “Kết hôn? ! –! –!” ……

Giống như bị sét đánh, cơn đau nửa đầu theo câu đáp “Đúng vậy! –!” của Yunho mà không ngừng tăng lên.

“Ta đã bị knock-out rồi sao?……” Bất kỳ ai đi qua cũng sẽ nhìn mình mà cười thảm, nhưng cậu đã hoàn toàn không còn muốn để tâm nữa rồi.

Lúc này Jaejoong đột nhiên nhớ tới chiếc nhẫn vẫn còn đang ở trong tay mình, cậu lập tức chạy tới trước cửa phòng muốn đưa vật này trả lại cho Yunho, nhưng tay kia mới vừa chạm vào cánh cửa thì cả người chợt lùi lại vài bước, mồ hôi lạnh kéo tới……

Lúc này đi vào sẽ nói cái gì đây?

Yunho à, nhẫn của ngươi ở đây a, ta tưởng là ngươi muốn tặng cho ta, vậy nên……

Thở dài, thật là ngu ngốc……

Có thể cậu sẽ trực tiếp trao cho Han Lee Tae sau đó cười nói:

Chỉ là một trò đùa của ta và Yunho thôi, đây là nhẫn của ngươi, ta van ngươi hãy chấp thuận Yunho!……

Chỉ tưởng tượng đến thôi mà bản thân giống như đã hoàn toàn bị ép hết khí lực, phải tựa vào bức tường bên cạnh, mệt mỏi nhắm mắt lại. Yun à……Ta van ngươi nhất định phải thất bại……Cho ta……thời gian một ngày quý giá của ngươi hoặc nửa ngày thôi cũng được, qua đêm nay, chúng ta sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Mắt một lần nữa mở ra, bởi vì có hai sinh viên từ phòng nghiên cứu đi ra, Jaejoong nghe rõ được một câu tiếng anh từ một sinh viên người Đức thẳng thắn nói “Đối với tình nhân như vậy thật đúng là chẳng phân biệt được đâu là loại chuyện hồ đồ nữa”……

— trong phòng tự học, cô nam quả ‘Nữ’ đang còn quỳ rạp trên mặt đất, bộ dạng bò tới bò lui suốt nửa ngày tìm đồ bị mất.

“Rõ ràng là tối nào ta cũng đều có nhìn nó một lần trước khi đi ngủ mà……” Yunho khẽ nhíu mày, đột nhiên sắc mặt tự nhiên chuyển đỏ, liếc mắt nhìn sang Han Lee Tae đang nín cười, nổi giận mắng, “Này, đừng có cười ta nữa! Tìm được rồi để xem ngươi có còn cười được nữa hay không!?”

“Ai nha, không nghĩ tới Yunho của chúng ta đối với tình nhân bé nhỏ lại lãng mạn như thế, tối nào cũng liếc mắt nhìn qua chiếc nhẫn một chút là cái thể loại gì vậy? Ta nghĩ thế nào cũng không cảm thấy ngươi sẽ là loại nam nhân tình cảm như thế a?? Tìm không được thì mua một cái mới, nếu hắn chấp thuận gả cho ngươi, vậy ngươi ngay lúc đó hỏi hắn một chút xem hắn muốn kiểu dáng nhẫn cưới như thế nào là được rồi!~ hơn nữa, không phải ngươi đã nói trong ngày hôm nay hoặc ngày mai sẽ cầu hôn hắn sao, nhanh chóng đi mua chiếc nhẫn khác đi ~ trông ngươi sốt ruột chưa kìa, năm ngoái khi lên thao diễn trong ngày kỷ niệm thành lập trường, ta cũng không thấy người đổ mồ hôi nhiều như vậy, ha ha ha ha……”

“Vấn đề then chốt chính là ta không muốn phải chờ đợi thêm nữa.” Mặt Yunho càng ngày càng đỏ hơn. Không nghĩ tới bị vẻ mặt của Han Lee Tae không nhân nhượng nhìn hắn chăm chăm, lại còn điên cuồng cười lớn:

— “Ngươi sẽ không phải là vội vã muốn nếm thử mùi vị của người ta đấy chứ?!”

“Đừng có chạm vào ta! Đồng tình luyến ái!” Yunho đẩy đẩy khuôn mặt đang gần kề trước mắt ra xa.

“A ha! Ta là đồng tình luyến ái thì ngươi không phải cũng là vậy sao, hay là ngươi muốn đi tìm nữ nhân để yêu rồi!”

“Ta không thích nữ nhân!”

“Ngươi nên thành thật hơn đi ~~~ Người ngoài cửa có hay không sẽ nghe được đó nha? ~~~” Han Lee Tae một bên la lớn một bên đẩy cửa muốn đi ra, quả nhiên nhìn thấy Jaejoong, sửng sốt, “Ta biết mà……Quả thật có người.”

“Ngươi đi vào trước chờ ta đi!” Yunho lấy một tay bịt lấy cái miệng còn đang há hốc của Han Lee Tae, túm hắn vào trong phòng tự học, ‘Bang bang’ đóng cửa lại, đối với vẻ mặt phức tạp của Jaejoong liền nuốt nước bọt, Yoochun đã từng nói mọi chuyện phải tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước thì chiếm được lợi thế), bất luận thế nào cũng muốn hỏi Jaejoong trước về phương thức ‘Tiến hành’ (cầu hôn).

“Ngươi làm sao vậy?” Giọng nói của Jaejoong đã đem hắn từ trong dòng suy nghĩ miên man bản thân lôi ra.

“Có chuyện muốn hỏi ngươi.” Yunho chợt cảm thấy mất tự nhiên, cười trừ, “Ta có một bằng hữu, hắn đang muốn kết hôn, thế nhưng……Hắn về phương diện này lại không quá am hiểu về những ‘Cách thức’ biểu đạt cảm xúc trong chuyện tình cảm, cho nên muốn hỏi một chút xem làm thế nào có thể khiến đối phương vui vẻ……”

“Đúng là bằng hữu của ngươi chứ?……” Jaejoong có chút nghi hoặc, từ nhỏ đến lớn, bằng hữu của Yunho cậu đều biết, vì sao lại không trực tiếp nói ra họ tên của vị bằng hữu này.

“Vị bằng hữu này đúng là cũng không quá thân thiết, là nam nhân.” Yunho biết rõ nói dối là không tốt và thật đáng xấu hổ.

“Là nam nhân?” Cái nhìn thẳng của Jaejoong như có thể nhìn thấu được tâm tư của Yunho, “Nếu như là nam nhân, muốn biết cách thức để thăm dò thê tử, hẳn là nên đi hỏi nữ nhân mới đúng hơn chứ?……”

“Thê tử của hắn cũng là nam nhân.” Yunho thở dài, “Bởi vì thê tử của hắn có vẻ ngoài hơi giống nữ nhân, hắn đã gạt ta chuyện lớn như vậy, ta cũng vừa mới biết chuyện này thôi……”

Yunho vừa nhìn thấy Jaejoong thở dài, đã định: nếu không thì nói thật luôn đi, nhưng lại nghe được Jaejoong đưa ra đề xuất:

“Nếu như ngươi là người bằng hữu đó, còn ta là thê tử của hắn, bây giờ……Ta sẽ mong muốn ngươi nhân lúc ta không phòng vệ mà bỗng nhiên ôm chầm lấy ta……”

Jaejoong ngẩng đầu nhìn về phía Yunho bằng ánh mắt ngập tràn tình ý, Yunho cũng không nỡ cắt ngang thâm tình (tình cảm nồng nàn) đầy chân thành của người đối diện. Jaejoong từ từ đi đến gần hắn, dùng môi lướt nhẹ trên cằm hắn, lời nói nhẹ nhàng tràn ngập tình cảm:

“Dùng tất cả tình cảm mà hôn ta, làm dịu đi khát vọng trong ta……Hai tay không ngừng quyến rũ khiến ta đối với tâm hồn và thân thể ngươi nảy sinh khao khát……Mang hai chân của ta mạnh mẽ đặt lên thắt lưng ngươi, khiến hai chúng ta có thể cảm nhận được sâu sắc nhất đối phương ở bên trong cơ thể, cùng phát ra những thanh âm dữ dội kịch liệt……”

Lời nói tràn ngập tình ý, mê hoặc sâu sắc như vậy khiến Yunho kiềm nén không nổi, nghĩ muốn nuốt ngay lấy con cừu non trước mặt, mà hiện giờ Jaejoong còn đang nắm chặt lấy ngực áo phía trước của hắn, nhiệt khí thở ra ngày càng nhanh, thanh âm phát ra cũng trở nên run rẩy hơn.

“Ta hiểu rồi! –” Yunho đẩy người gần như đã sắp ngã hẳn vào người hắn ra, cầm lấy hai tay cậu rồi dùng sức nắm chặt lấy, “Ta đã rõ! Ngươi đứng nguyên ở đây đừng đi đâu cả, chờ ta một chút là tốt rồi! Được chứ?”

Bỗng nhiên bị đẩy ra khỏi giấc mộng, cậu nhìn Yunho, thoáng bình tĩnh lại:

“Ừ.”

Nhìn Yunho một lần nữa một mình đi vào phòng tự học, Jaejoong cúi gập thắt lưng, dùng tay miễn cưỡng chống lấy đầu gối, từng giọt nước mắt từ trên mặt khẽ rơi xuống mặt đất……

“Nam nhân có vẻ ngoài là nữ nhân kia chính là thê tử của ngươi rồi……”

Jung Yunho chạy nhanh vào lấy chiếc áo khoác để quên trong phòng tự học, đối Han Lee Tae nói:

“Hóa ra tiểu cừu đáng yêu của ta lại có chút kích động giống trẻ con như vậy! Đi nhé –!”

“Đừng quên hỏi xem hắn thích kiểu dáng nhẫn gì đấy!” Han Lee Tae nhắc nhở, vừa kêu to, “Ta sẽ thử đi xin phép giúp ngươi!”

“Nếu được thì giúp ta nói với bọn họ rằng ta muốn làm giấy chứng nhận kết hôn!” Yunho đưa tay mở cửa, đi ra ngoài.

Han Lee Tae kinh ngạc, cười:

“Thật là! ~ Tại sao bây giờ tiểu tử này cứ nói đến kết hôn là không còn bình tĩnh gì hết nữa thế? Haizz, thật là……”

Ở ngoài cửa phòng tự học, Kim Jaejoong đã đi đâu mất, Yunho đưa mắt nhìn xung quanh:

“Jaejoong? Gia hỏa này đi đâu mất rồi……”

“Đã đi rồi.” Một nữ sinh đảo qua đảo lại đôi mắt đen láy, tay đang ôm sáu cuốn sách pháp luật dày cộp trước ngực, đi ngang qua trước mặt Yunho.

“Xin hỏi hắn đi hướng nào vậy?” Yunho đối với nữ sinh này dùng tiếng Trung, bởi vì hắn nghe ra được khẩu âm trong tiếng Anh khi nữ sinh này nói.

Nữ sinh quả nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn hắn, nói bằng tiếng Trung:

“Có lẽ là hướng đi về nhà.” Yunho còn chưa kịp phản ứng lại, nữ sinh kia đã đi mất.

“Nhà?”

Mặc dù câu trả lời của nữ sinh này có chút khó tin, Jaejoong thực sự đã về nhà trước rồi sao?……

Có quá nhiều suy nghĩ, cuối cùng Yunho cũng không ngăn được bước chân dừng lại, chạy nhanh về nhà trọ.

From Sam: *phủi bụi* Sam đã trở lại vs CKH :”>
Tình hình là bộ này ta edit hoàn r nhưng đang trong giai đoạn beta nhé cả nhà :* beta xong đến đâu là ta sẽ up luôn, bù lại khoảng thời gian lặn mất tăm vừa r *lò dò đi ra* – chân thành xin lỗi những t/y đã luôn theo dõi và ủng hộ ta suốt thời gian vừa quá 😦 đã để mn đợi lâu r 😦

Cuồng kết hôn – Chương hai mươi sáu


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Mực

Chương hai mươi sáu

Trên đường vào Học viện kinh doanh Harvard có một khu rừng nhỏ, năm nào đi qua đây cũng có thể chứng kiến các vị học giả có bằng cấp từ thạc sĩ trở lên thường đến nơi này để ‘Bồi dưỡng tình cảm’ (hẹn hò), thỉnh thoảng cũng có thể bắt gặp mấy tên con trai đứng túm tụm cùng nhau vui vẻ nói chuyện phiếm.

Jung Yunho nhìn thấy vậy tâm trí liền nhộn nhạo cả lên, cảm nhận được nhịp tim của Kim Jaejoong cũng đang đập rất nhanh. Trong kí ức, cả hai vẫn luôn thân thiết bên cạnh nhau như vậy (thấy người ta hẹn hò thân mật nên 2 đứa chột dạ nhớ lại ngày xưa mình cũng đã từng thân mật như thế *~*). Vóc dáng của Jaejoong từ nhỏ vốn đã luôn thấp hơn Yunho một chút, làn da lại trắng mịn, khuôn mặt thanh tú, khiến mọi người nhìn vào đều không tự chủ được mà xuyên tạc về mối quan hệ của hai người.

Jaejoong vẫn đang gắt gao nắm chặt lấy chiếc hộp nhỏ trong túi áo, lòng bàn tay đã ra rất nhiều mồ hôi, nghi vấn trong lòng ngày càng nhiều hơn — chiếc nhẫn này, sẽ được trao cho ai……

“Nghĩ cái gì vậy? Sao lại ngẩn người ra như thế?” Yunho đột nhiên đến gần, giọng nói rất nhẹ nhàng, tuyệt không có chút ngạc nhiên nào.

“Ta nghĩ ngươi hôm nay thật cao hứng đó. Có chuyện tốt gì sao??” Jaejoong nhìn hắn mỉm cười.

“Đúng vậy!~” Giọng nói của Yunho dường như có chút xúc động. “Ngày hôm nay ta đi tìm Han Lee Tae để giao cho hắn tài liệu, sau đó còn muốn hỏi hắn một chuyện.”

“Chuyện? Là chuyện gì vậy?” Trong túi áo, hai tay Jaejoong vô thức nắm chặt lại.

Bị hỏi ngược lại Yunho dường như có chút ngại ngùng mỉm cười khiến Jaejoong đột nhiên cũng thấy hoảng sợ.

“Ta dự định là sẽ liều mình làm một việc! Một việc rất quan trọng. Đối với ta mà nói thực sự rất quan trọng.”

“Liều mình……Ngươi muốn làm nên đại nghiệp gì sao?” Lồng ngực Jaejoong đập nhanh hơn.

“Đến lúc đó ta sẽ nói cho ngươi sau.” Yunho đáp lại một câu cho có lệ, nhìn sang chỗ khác.

Ngực Jaejoong có chút buồn bực:

“Lẽ nào, ngày hôm nay ngươi sẽ hỏi hắn về vật này (chiếc nhẫn) sao?”

“ ‘Hắn’?” Yunho nhìn cái đầu đang cúi rất thấp của Jaejoong, bỗng nhiên bật cười. “Ha ha! Nếu như ‘hắn’ ngày hôm nay không thể chờ đợi thêm được nữa, ta bất cứ lúc nào cũng đều có thể liều mình hành động (cầu hôn)!”

“Ngươi thích hắn như vậy sao? Ngươi thích hắn từ khi nào?” Là Han Lee Tae……Yunho khẩn trương như vậy chính là muốn kết hôn với hắn……

Yunho không nghĩ tới Jaejoong lại hỏi ‘Trực tiếp’ như vậy, có chút sững sờ nhưng vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

“Đúng vậy……Ta thực ra đã sớm thích hắn từ trước rồi! Dường như vừa đến Harvard ta mới bắt đầu cảm nhận được loại cảm xúc bất thường này, nhưng lúc đó lại chưa đủ sẵn sàng để thừa nhận rằng chính mình đã phải lòng nam nhân……”

*Tình hình là rất tình hình a~ ông nói gà bà nghĩ vịt, hai đứa hiểu lầm ý nhau hết trơn rồi >.<*

 “A~~ là khoảng thời gian ngươi đến Harvard……” Đúng vậy, làm sao có thể là mình được? Thời gian đó bản thân cùng với Changmin còn đang liều mạng lao vào bài vở.

“Đúng vậy, ngươi nói xem –” Yunho đột nhiên chăm chăm nhìn Jaejoong, trong ánh mắt có chút do dự. “Hiện tại có thể hy vọng không, hay đã là quá muộn rồi?……” Quá muộn.

Lúc nghe điện thoại ngươi đã nói như vậy.

*Câu này là của Yunho, cuộc điện thoại là đoạn khi Jae đang ngồi trên xe Min ra sân bay Yunho gọi điện mong sẽ níu kéo được Jae ở lại, Jae đã nói là “Quá muộn rồi.”*

Cả hai bất giác đứng yên tại chỗ, nhìn vào mắt nhau, biểu tình của Jaejoong rất phức tạp, nhưng Yunho đã nghe thấy cậu nói rất rõ ràng:

“Sẽ không đâu.”

Trước mắt Jaejoong, Yunho bây giờ giống hệt như một cậu nhóc vừa mới được nhận món đồ chơi lớn, vui sướng mà nhảy cẫng lên, hưng phấn nắm lấy bả vai Jaejoong, lực đạo trên vai có thể thấy được hắn hưng phấn đến thế nào.

“Ngươi nói thật?! Ngươi nói rằng vẫn chưa muộn đúng không!? Ta đây chỉ cần dốc toàn lực thì sẽ thành công đúng không? –! Jaejoong! Trả lời ta đi, Jaejoong!”

“Ừm, sẽ thành công.” Jaejoong cố gắng hết sức gật đầu, hai mắt khẽ nhắm rồi lại một lần nữa mở ra nhìn nam nhân trước mắt, nước mắt mới không mãnh liệt rơi xuống.

Hóa ra hồi phục thị lực cũng không có nghĩa sẽ giành lại được hạnh phúc, hắn chính là vẫn sẽ không nhìn về phía mình……Bây giờ chỉ có thể mang chút lòng thương hại còn lại trong trái tim hắn dứt bỏ, rời xa hắn, đi thật xa.

Nhưng hiện tại người đang đứng ngay bên cạnh (chỉ Yunho) lại không hề có chút phiền muộn nào……

“Ngươi đã nói ta sẽ thành công? — ta sẽ theo đuổi lại ‘Hắn’, người đã chạy theo ta quá lâu như vậy rồi……Hắn sẽ nguyện ý gả cho ta?”

Rỉ sắt từ lưỡi dao cùn đang dần dần cứa nát trái tim Jaejoong.

“Sẽ không lâu đâu……Sao có thể lâu đến vậy……”

Hắn chỉ đợi ngươi một năm, còn ta thì sao? Ta đang đợi chờ cái gì……Đã đợi bao lâu rồi……Đợi để nhận được cái gì đây……

Yunho đột nhiên thở dài ôm lấy khuôn mặt cậu, là dịu dàng hết mức nhưng cậu thế nào cũng không cảm nhận được, nói:

“Jaejoong, ta đã chuẩn bị hoàn hảo mọi thứ để làm liều một lần, tin tưởng ta.”

“Chúc ngươi hạnh phúc, ngươi sẽ được hạnh phúc, đúng không?……”

“Ta rất hạnh phúc, ngươi cũng sẽ rất hạnh phúc.” Yunho ôm chặt Jaejoong vào lòng, nụ cười vẫn sáng lạn như cũ, lớn tiếng nói. “Được rồi, chúng ta đi tìm Han Lee Tae thôi!”

Kim Jaejoong đi theo phía sau hắn, khoảng cách giữa hai người dần dần bị kéo dài, Yunho quay đầu lại nói:

“Sao lại đi chậm như vậy? — tới đây, ngươi vốn dĩ không phải vẫn thích kéo ta đi sao?” Nói xong liền đưa cánh tay ra để Jaejoong kéo đi.

Nhìn đến cánh tay này, Jaejoong cuối cùng cũng thả lỏng được bàn tay đang nắm chặt chiếc hộp nhỏ, để nó lại trong túi áo, cầm lấy cánh tay của Yunho.

— Vật duy nhất đã thực sự bị lãng quên (chiếc hộp đựng nhẫn)

Đi đến tầng 3 của học viện, trước cánh cửa nhỏ phòng nghiên cứu, Jaejoong tự giác buông tay ra, đứng tại chỗ nói với hắn:

“Đi đi, ta đứng ngoài cửa chờ các ngươi.”

Yunho có chút ngoài ý muốn, khi nãy hắn có dự định muốn mời cậu vào tham quan chút xíu, nhưng nghe vậy cũng lập tức đồng ý đẩy cửa đi vào, trước khi đóng cửa còn ngó ra ngoài đối với người trong lòng miệng há rộng ngoác nở một nụ cười, người ngoài cửa khóe miệng vì thế cũng khẽ nhếch lên, đến lúc đó cánh cửa ngăn giữa hai người mới chính thức đóng lại.

Ta đã tự cho mình cơ hội để rời xa ngươi, nhưng tại sao bước chân lại nặng nề như vậy, đôi chân cứ như đã cắm rễ tại chỗ, lẽ nào ta lại muốn nhìn thấy ngươi sung sướng ngây ngất ôm vị hôn thê rồi tàn nhẫn yêu cầu ta mỉm cười chúc phúc sao……  

Kim Jaejoong thoáng luống cuống lấy tay che miệng, thất thần từ cửa chậm chạp bước đi, quay người lại rồi lại cất bước.

— Vừa đi vào phòng tự học nhỏ bên trong phòng nghiên cứu đã tìm thấy ngay dáng người cao gầy gợi cảm của ‘Nữ’ lang, Yunho liền lên tiếng gọi tên đối phương, trong tay cầm tài liệu đi tới:

“Phần tài liệu này ta chưa nộp lên đâu, ngươi phải giữ gìn cho cẩn thận đấy! Này, qua đây, qua đây, qua đây đi……”

“Để làm chi, làm chi, làm chi thế? Ta chính là có lão công rồi nha! ~ chúng ta hiện tại nên hòa hảo (hòa thuận, gắn bó), ta sẽ đi báo cáo giúp ngươi.” Han Lee Tae một bên vừa đùa giỡn vừa cảnh cáo một bên đi đến ngồi cạnh Yunho, ghé tai lại gần phía hắn.

Yunho hạ giọng, bàn tay che khuất nửa bên mặt, nói nhỏ:

“Ta muốn kết hôn với Jaejoong ~”

“Kết hôn? ! –! –!”

“Đúng vậy! –! – -” Đứng dậy hét to theo, hoàn toàn không có ý muốn giấu giếm.

“Ha ha ha ha ha ha……” Han Lee Tae cười lớn, cảm thấy có vài sinh viên đang nhìn mình mới cúi đầu nhỏ giọng nói. “Chúc mừng nhé……”

“Cảm ơn……” Rõ ràng cảm giác vui sướng so với xấu hổ còn lớn hơn rất nhiều, Yunho cười tươi. “Hắn đã ám chỉ rằng sẽ chấp thuận nếu ta cầu hôn.”

“Vậy ngươi còn không mau nhanh lên?? Này này này, tên nhóc này hoàn toàn đúng với câu (là câu thành ngữ nào mang ý nghĩa –> không nói thì thôi bỗng nhiên lại trở nên nổi tiếng vì những lời đồn đại (lời đồn kết hôn cùng HLT)!”

“Lời đồn đại……” Trong chốc lát khóe miệng Yunho khẽ giật giật, nhớ đến chiếc nhẫn trong túi áo, vội cho tay vào tìm. “Ta đã đặt làm nó từ hơn một tháng nay rồi — Thế nào……lại không thấy?!”

Jung Yunho ngẩng đầu lên, đụng phải biểu tình ‘Không phải chứ……’ trên mặt Han Lee Tae, hai người cùng hét lớn, từ trên ghế nhảy dựng lên, như phản xạ có điều kiện cùng quỳ rạp trên mặt đất tìm kiếm……

From Sam: Vì Yunho và Jaejoong đã biết giới tính thật của HLT rồi nên dù HLT đã phẫu thuật chuyển giới thành nữ nhưng cả 2 vẫn gọi HLT là “Hắn” (cái này là theo ý của author)

[HPBD to me] Cuồng kết hôn – Chương hai mươi lăm


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Mực

Chương hai mươi lăm

Jaejoong rất nhanh bình tĩnh lại, Yunho cảm thấy Jaejoong đã không sao nữa mới kéo cậu cùng đi tắm, nói mấy câu bông đùa khiến cậu thoải mái trở lại, dù nghe thấy người trong lòng đã hài lòng mỉm cười nhưng thật ra chính bản thân mình đang nói cũng vẫn còn thấy run run, cũng may là nhiệt độ trong phòng tắm cao nên không lo bị cảm mạo. Nửa đêm hắn ôm Jaejoong đi ngủ, giống như phu thê, dùng bờ vai vững chắc ôm cậu vào trong lòng. Nhớ đến ban sáng, Han Lee Tae vì cãi nhau ầm ĩ chuyện ly hôn với lão công nên đã thông báo qua loa phát thanh trường tuyên bố một tin vô cùng hoang đường rằng hắn (HLT) cùng hắn – Jung Yunho sắp sửa làm lễ kết hôn, không khỏi phiền muộn mà thở dài.

Trong lòng truyền đến thanh âm của mèo nhỏ:

“Ngươi không vui sao?……”

“Không, chỉ là nghĩ đến một số chuyện ở trường thôi, có chút mệt mỏi.” Ôm ôm lấy cơ thể Jaejoong, thực sự rất gầy.

“Ở trường học……Quan hệ cùng bạn học vẫn tốt chứ?”

“Tất nhiên, làm sao lại không tốt được?”

“Vậy thì tốt rồi……” Yên lặng một lúc. “Ho.”

“Ừ?” Rất nhanh chóng đáp lời, lúc này có đúng hay không sẽ nói muốn kết hôn đây? Kim Jaejoong……

“Ngươi có điều gì muốn nói với ta không?”

“Ta sao?……” Hiện tại muốn ta nói gì sao? Nói lời cầu hôn……Yunho có chút căng thẳng cùng khẩn trương hơn.

“Không có sao?”

“Cái này……”

“Trái tim ngươi đập rất nhanh……Lúc còn bé mỗi khi cảm thấy ngươi có chuyện gì gạt ta, ta đều nghe lời ngươi từ nhịp đập trái tim. Còn nhớ rõ chứ.”

“Nhớ rõ……Ngươi, thực sự muốn nghe sao?” Cứ như vậy cầu hôn sao?……

“……” Người trong lòng đột nhiên im lặng.

Điều chỉnh hô hấp:

“Jaejoong, ta –” mỗi phút tim lại đập 888 nhịp.

“Ta không muốn nghe!” Người trong lòng đột nhiên nói to.

“Cái gì?” Có chút thất vọng.

“Vẫn là không muốn nói……Quên đi.” Jaejoong nằm trong lòng hắn điều chỉnh lại tư thế ngủ, đem mặt vùi thật sâu vào cổ hắn……

“Ngủ ngon.” Yunho thở dài một cái.

“Nói cho ta biết điều này không phải là thật đi……” Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Yunho, người đáng yêu nằm trong lòng hắn mới lẩm bẩm nói.

*Điều này chính là chuyện Yunho sẽ kết hôn với Han Lee Tae a >.<*

Sáng sớm thức dậy, Yunho cảm thấy hai má ấm áp có chút ngứa, vô thức mở mắt ra xoay tay chạm nhẹ đến tiểu khả ái kia, đôi môi đã bị đầu lưỡi khéo léo của ai đó nhẹ nhàng liếm ướt, có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương đang phả ra nhiệt khí, khóe miệng Yunho dần nhếch lên thành đường vòng cung hạnh phúc, vẫn đang chậm rãi nhắm chặt hai mắt để hưởng thụ, cho đến khi người nào đó nằm trong lòng mình chán nản, đem khuôn mặt đang dán sát vào lồng ngực hắn bắt đầu muốn kháng nghị:

“Không thể dậy nổi sao, nếu vậy ngươi có trễ học cũng không phải lỗi do ta đâu đó.”

Yunho mỉm cười, đem người đang nói đặt lên trên người mình, khuôn mặt Jaejoong hiện ra ngay trước mắt, đôi mắt kia dù đã bị mù nhưng vẫn đáng yêu như xưa, lấp lánh ánh sáng khiến trái tim Yunho khẽ rung động.

“Ngày hôm nay chỉ cần đem tài liệu nghiên cứu của ta giao tất cả cho Han Lee Tae là xong, khi ta trở về sẽ đưa ngươi ra hoa viên nhé?”

“Han Lee Tae sao?” Là ảo tưởng rồi sao? Trong chốc lát đôi mắt Jaejoong chợt ảm đạm……Muốn nói gì đó nhưng lại thôi, đôi môi khẽ run rẩy rồi lại ngậm chặt lại.

Yunho có chút ngoài ý muốn, đem cảm giác mất mát trong lòng lại ôm lấy Jaejoong, xoay người đem cả cơ thể cậu còn đang ngồi trên người mình dựa vào đầu giường.

“Ngươi có tâm sự?”

Jaejoong đột nhiên ngẩng đầu lên, bởi vì trước mắt chỉ là một mảng hắc ám ập đến nên sinh ra kích động muốn được nhìn thấy hắn, cảm giác mất mát cùng bất lực một lần nữa kéo đến……

 “Han Lee Tae có đúng hay không……Đã ly hôn?” Jaejoong nhắm mắt lại, đầu tựa vào lồng ngực Yunho.

“Hả!” Yunho đột nhiên hiểu ra. “Hóa ra ngươi vẫn là bởi vì hắn nên mới sinh ra lo lắng vậy sao?”

*Từ giờ nhân vật Han Lee Tae sẽ sử dụng đại từ ‘Hắn’ – do author viết vậy (và cũng vì ẻm ý vốn là nam nhân)*

Người trong lòng khẽ gật đầu. Cho dù cậu biết rõ Yunho sẽ không muốn đề cập đến những gì cậu suy nghĩ.

“À, thực ra hắn không muốn ly hôn đâu, hôm nay nhân tiện gặp hắn, ta sẽ hỏi thăm xem tình hình mọi chuyện ra sao rồi. Ngươi cũng mau dậy đi! Ta giúp ngươi thay quần áo –” Động tác đứng dậy của Yunho khiến Jaejoong phải một lần nữa mở mắt ra, chống đỡ cơ thể nhìn Yunho đang nói rồi lại nhìn tiếp đến bộ quần áo hắn đang mặc, rất hợp với vóc dáng cao gầy, rắn rỏi của hắn, nhìn một lúc rồi bật cười, lắc đầu, giật chăn lại đi tới, đưa lưng về phía Yunho, Yunho hiển nhiên đã bị shock, ngơ ngác nhìn Jaejoong đang vì hắn sửa lại cổ áo của bản thân, cảm nhận được cái nhìn chăm chăm của Yunho từ phía sau, nhưng Jaejoong vẫn hồn nhiên không muốn ngẩng đầu lên nhìn hắn, lại muốn hỏi hắn tại sao giật mình mà nhãn thần cũng đáng yêu đến vậy…….

“……Ngươi.” Yunho chỉ vào đôi mắt cậu, biểu tình trên mặt ngày càng mừng rỡ. Kim Jaejoong lúc đầu hơi sửng sốt, khẽ bĩu môi dùng đôi mắt vừa bất ngờ hồi phục thị lực nhìn Yunho — hai tay che miệng, kiềm nén suy nghĩ đang muốn hét to lên vì vui sướng.

*Mắt của Jae cưng đã nhìn lại được r (╯▽╰)*

Jung Yunho một tay kéo cậu ôm vào trong lòng, không ngừng xoay cậu vòng vòng quanh căn phòng.

— Nhẫn kết hôn

Yunho chuẩn bị ra ngoài, hắn phải giao tài liệu cho Han Lee Tae, quay đầu lại đối với người vẫn đang chăm chăm nhìn hắn nói:

“Giúp ta lấy cái áo khoác đi, tiểu bảo bối.”

Sau khi nghe thấy người kia xưng hô như vậy, Kim Jaejoong có chút ngại ngùng ‘Ừm’ một tiếng rồi xoay người đi vào trong phòng ngủ. Yunho đứng ở cửa phòng khách chờ cậu, khóe miệng ngập tràn hạnh phúc.

Jaejoong cầm lấy chiếc áo khoác màu xanh thẫm, chạm vào mới thấy bên trong chiếc áo có gì đó khiến tay cậu cảm giác có chút là lạ, ‘Ơ’ một tiếng, từ trong túi áo có một chiếc hộp nhỏ rơi ra, Jaejoong hồi hộp nhặt lên, không biết vì sao lại khẩn trương hít vào một hơi — hộp đựng nhẫn??……

Yunho đã mua cái này khi nào? Cho ai vậy?……Ta sao?? Hay là……Dành cho Han kia —

“Jaejoong??” Từ ngoài cửa truyền đến tiếng gọi của Yunho.

“Tới đây!” Kim Jaejoong gắt gao cầm chặt chiếc hộp nhỏ kia, cậu rất muốn có được chiếc hộp nhỏ này……Bên trong chắc hẳn là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, là hạnh phúc dành cho cậu sao?! Cậu rất muốn xem thử hình dáng của chiếc nhẫn, nhất định rất mỹ lệ, rất mê người……Vì vậy liền nói thêm một câu “Đến đây……” Đem hộp nhẫn bỏ vào túi áo của mình rồi chạy ra khỏi phòng.

Chạy đến trước mặt Yunho sắc mặt Jaejoong liền hơi ửng đỏ, Yunho tưởng tưởng đến tương lai sắp tới cậu chính là thê tử của hắn, mãi mãi là chiếc giường ấm áp của hắn, thu xếp quần áo đồ dùng hàng ngày cùng vô số những hành động ngọt ngào khác nữa của một người vợ, vừa nhận lấy chiếc áo khoác vừa kéo tay Jaejoong đẩy cửa ra –:

“Chúng ta cùng đi nhé!~”

— Kim Jaejoong cứ như vậy bị lôi kéo ra khỏi biệt thự, một lần nữa đặt chân đến Harvard.

[HPBD to me] Cuồng kết hôn – Chương hai mươi tư


Author: Yunzaidedouhua (YunJae của Đậu Hoa)

Translator: QT tỷ tỷ

Editor: Sam

Beta: Mực

Chương hai mươi tư

—- Từ khi Jaejoong ở lại, Yunho cùng Changmin đã thuê một phòng trọ ở khu phố cách trường học khoảng 2 km, khi Yunho ở trường thì Changmin sẽ qua nhà thăm cậu.

“Thế nào? Cảm giác làm tân nương như thế nào?” Changmin khốc khốc cười, nhoài người nằm bò trên bàn trông như thần du nhân (người đang bay vào cõi thần tiên).

“Còn chưa kết hôn mà.” Trên khuôn mặt thoáng thất thần của Jaejoong lập tức bừng sáng, trong nụ cười còn ẩn chứa một tia ngọt ngào. Úp mặt lên bàn, xoay trái xoay phải.

“Rốt cuộc ngươi cũng đã được hạnh phúc, đúng rồi, ta vẫn luôn có một thắc mắc, vì sao bây giờ ngươi lại không tiếp tục lải nhải chuyện muốn kết hôn nữa? Ngươi có ý định gì sao?” Changmin cười một tiếng.

“Ta đang thử thách hắn đó.” Kim Jaejoong nhắm mắt lại. “Thử xem hắn có thể mãi mãi ở bên ta được không.”

“Cái việc này không phải đợi đến khi kết hôn rồi xem biểu hiện sau cũng được sao? Với lại chẳng lẽ lí do ngươi ở lại đây chỉ là để thử thách hắn thôi sao?” Đây là lần đầu Changmin không thể đoán được suy nghĩ của Jaejoong. “Đã qua một tháng rồi, ngươi rốt cuộc muốn thử thách hắn thế nào? Ta giúp ngươi nhé?”

“Không cần, ta bị mù đã được một tháng, hắn đại khái cũng biết được tình hình của ta. Tùy hắn quyết định! Hắn nói kết hôn chúng ta liền kết hôn, nếu như cảm thấy ta thực sự là gánh nặng, để cho hắn có cơ hội thay đổi quyết định cũng tốt.” Jaejoong nói rất bình tĩnh, bình thản nhắm mắt lại, có vẻ như đã sớm nghĩ đến kết cục dù có ra sao cũng như nhau mà thôi.

Changmin lập tức bất mãn nói:

“Nháo (làm loạn) nửa ngày thì ngươi chính là vẫn suy nghĩ vì hắn? Tìm cho hắn một lối thoát? Người đó có cho ngươi lối thoát nào không?! Hắn bây giờ đối xử với ngươi gần gũi như trước đây thì ngươi lại dùng gánh nặng này để thử thách hắn sao? Mắt của ngươi chỉ là đột nhiên phát tính bị mù, nói không chừng ngày nào đó đột nhiên sẽ nhìn lại được, trong khoảng thời gian này đừng có ở đây suy nghĩ lung tung nữa.”

“Hắn cũng chưa từng nói với ta về chuyện kết hôn, suốt một tháng qua ta không hề đề cập gì đến kết hôn, hình như hắn căn bản cũng không chút lưu tâm (để ý)……” Jaejoong thở dài, không đợi Changmin cãi lại, lên tiếng trước. “Không xong rồi……Ta xuống dưới lầu mua bánh quy ca cao cho Yunho đã, lần trước hắn đã khen nó rất ngon. Ta tự mình đi được! Men theo tay vịn cầu thang để xuống dưới lầu, có thể chạm đến cánh cửa sau của cửa hàng tạp phẩm, lần trước ta đã nhờ Yoohwan đưa đi rồi, có thể xác định được vị trí món đồ ăn vặt kia! Ngươi quay về học đi! Ta xuống dưới lầu đây.” Nói xong liền vịn vào tường lấy chiếc áo khoác treo trên tường, rồi mò đến cánh cửa phòng, đứng gần đúng với vị trí Changmin đang đứng mỉm cười, đóng cửa lại.

“Thực sự mạnh mẽ a…… Ah! Yoohwan của ta đã đến giờ tan học rồi!” Dù sao như thế cũng là đã đến đây giúp Yunho rồi, Changmin nghĩ vậy liền nhanh chóng mặc áo khoác vào: “Lão bà, ta tới đây!” Đạp cánh cửa phòng.

Trên đường vịn vào cầu thang đi xuống dưới lầu, có hai cô gái người Anh đã giúp đỡ Jaejoong đi vào cửa hàng tạp phẩm, cậu liền mỉm cười nói lời cảm ơn.

“Đó là vinh hạnh của chúng ta! Có cần giúp đỡ gì thì cứ nói, chúng ta còn ở đây mua mấy thứ nữa rồi mới quay về trường học.”

Trong đó có một cô gái thân thiện nói.

“Cảm ơn các ngươi.” Jaejoong khẽ cúi đầu cảm ơn.

“Đừng khách khí!” Cô gái xoay người lại nói với bạn thân của mình. “Hình như là người Hàn đấy, khi cảm ơn họ thường hay cúi đầu. Kết hôn cùng với bạn học chuyển giới đó (chỉ Han Lee Tae) cũng là người Hàn đúng không?”

“Đúng rồi, tên là Jung Yunho. Chúng ta đều gọi họ là những mỹ nam Phương Đông! Mọi người đều ao ước họ sẽ là một đôi đó…… Nam nhân cùng nam nhân, đó không phải là điều chỉ trong truyện trẻ con mới có thôi sao?”

*Nếu HLT ko chuyển giới sang là nữ nhân thì t/y giữa Yunho và HLT – giữa nam x nam (2 đứa đó thì yêu đương j ở đây =.=) là điều chỉ có trong truyện trẻ con thôi –> Đó là suy nghĩ của nữ nhân trên (đại khái ý nữ nhân này là “hiểu lầm” HLT và Yunho có quan hệ yêu đương –> nếu muốn được kết hôn cùng nhau (=) HLT chuyển giới thành phụ nữ  –> khi đó t/y của 2 người mới thuận theo lẽ thường/ được công nhận)*

Cuộc nói chuyện của hai cô gái đều lọt hết vào tai Jaejoong, đôi tay đang tìm kiếm đồ ăn vặt bỗng run rẩy mạnh.

“Đã mua được chưa? Có cần chúng ta giúp không?” Cô gái đột nhiên tới gần, giọng nói vang lên bất ngờ khiến Jaejoong hoảng sợ, túi đồ ăn vặt trên tay rơi xuống đất. “Á! Đã hù dọa ngươi rồi, xin lỗi xin lỗi! Ta tới giúp ngươi nhặt đồ, ngươi không cần di chuyển, cũng đừng làm rơi đồ thêm  nữa.”

Nghe thấy cô gái kia hết sức áy náy nói, Jaejoong ngơ ngác đứng im, cho đến khi tay cầm lại được túi đồ ăn vặt.

“Không cần nói cám ơn, chúng ta đi trước nhé!” Cô gái kéo bạn mình đi rồi vội vã nói lời tạm biệt.

“Ô! Chờ một chút……” Đột nhiên giật mình quá mức khiến bản thân trở nên kích động, mở miệng muốn hỏi qua, muốn hỏi nguyên nhân, muốn hỏi các nàng để xác định xem điều đó (chuyện kết hôn giữa HLT vs Yunho) có đúng là sự thật hay không, nhưng xung quanh đã trở nên yên ắng.

“Còn có chuyện gì sao?” Cô gái (chủ cửa hàng) đi tới hỏi.

“Ừm, xin hỏi — cái này có đúng là hương vị ca cao không?” Buồn cười chính mình.

“Đúng rồi.” Cô gái cười rất lớn. “Nhà ngươi có nuôi thú cưng sao?”

“Không có.”

“A~ vậy túi này để làm quà tặng sao?” Cô gái dường như cười lớn tiếng hơn.

“Đúng vậy, để đem đi tặng. Hắn rất thích ăn.” Cười khẽ.

“Ha ha, ngươi thật hài hước! Chúc ngươi sẽ sớm hồi phục thị lực! Tạm biệt nhé, cậu bé dễ thương.”

Ta rất hài hước sao?……

Sau khi trả tiền xong, từng bước một vịn tay vào lan can quay trở về nhà, chưa kịp lấy chìa khóa ra thì cửa đã được mở.

“Jaejoong, ngươi đi đâu vậy? Ngươi muốn hù chết ta sao?! Nhanh vào nhà đi.” Là giọng nói của Yunho, hắn một tay kéo Jaejoong vào phòng. “A~ Hóa ra là đi mua đồ! Là mua cho ta sao?”

“Ừ, là bánh quy ca cao ngươi thích ăn nhất đấy. Cửa hàng tạp phẩm ở rất gần, ta vừa tự mình đi mua. Ăn đi!”

Yunho thoáng chần chừ, không biết nguyên nhân gì đã khiến hắn ngẩn người mất một lúc, tai Jaejoong rất nhạy cảm liền hỏi:

“Làm sao vậy?” Chẳng nhẽ mua sai rồi?

“Không có gì. Ta thực sự rất cảm động! Jaejoong của chúng ta mua cho ta ăn mà.” Yunho bóc mở gói đồ ăn, Jaejoong nghe thấy tiếng nhai nuốt.

“Ăn có ngon không……?

“Ăn ngon.”

“Cho ta nếm thử một miếng.”

“Đây là đồ ăn ngươi mua cho ta, nếu ngươi muốn ăn thì để ta mua cho ngươi gói khác……Này! Đừng ăn!” Yunho đưa tay ra ngăn cản cánh tay Jaejoong đang muốn với lấy gói bánh, dường như Jaejoong đang không được vui, con ngươi khẽ rung lên, hơi thở run rẩy:

“Ta mua cho ngươi cái gì……Ta là đã mua cái gì?!”

“Là vị ca cao, ngươi đã mua đúng nó rồi mà, Jaejoong……” Yunho đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt Jaejoong nhưng cậu lại né tránh, đưa tay vơ lấy rồi cho một miếng to ‘Đồ ăn vặt’ nhét vào miệng, Yunho hoảng hốt giật tay Jaejoong lại rồi vỗ vỗ lên lưng cậu. “Mau nhổ ra! Ngươi ăn quá nhiều rồi!”

Chợt nghe thấy một tiếng ‘Ào’, gói ‘Đồ ăn vặt’ rơi vương vãi trên mặt đất, Kim Jaejoong tức giận đưa chân lên giẫm nát vụn đống đồ ăn.

“Ngươi tại sao lại ăn những thứ này?! Nếu như thứ ta mua về chính là thuốc độc thì phải làm sao đây?! Ngươi còn nói ăn ngon! — ngay cả thức ăn cho cẩu ngươi cũng khen ngon! Ngươi là tên lừa đảo!……Ô ô……Jung Yunho, ngươi đúng là tên lừa đảo! Mẹ nó, đồ ta mua về chính là cẩu lương (thức ăn cho cún >.<)! Ta đã mua cho ngươi cẩu lương đó ngươi có biết hay không?! Ta nhìn không thấy, nhìn không thấy, nhìn không thấy được những thứ ngươi thích ăn……Tại sao ngươi còn muốn nói là ăn ngon……Đó là cẩu lương a!……Hỗn đản……”

Tiếng gào thét bi thương này đã phá vỡ tâm can của cả hai, Yunho từ phía sau ôm chặt lấy một Jaejoong đang phát cuồng, cắn chặt môi dưới ngăn chính mình bật lên tiếng khóc lớn cùng cậu, không ngừng an ủi:

“Được rồi đừng khóc nữa, đều do ta. Bánh quy hương vị ca cao cũng tốt, thức ăn cho cẩu vị ca cao cũng được, là ngươi mua cho ta thì ta đều thích cả. Đừng tự trách mình nữa, ta không có giận ngươi, Jaejoong……Ta chỉ cần có ngươi ở bên cạnh là tốt rồi……”

Jaejoong nghe xong liền đau lòng không thôi, xoay người lại ôm lấy cổ Yunho, vừa lẩm bẩm mắng hắn vừa cố sức hôn môi hắn.

“Hỗn đản……Ta yêu ngươi……Ta yêu ngươi, hỗn đản……”

Yunho đang đau khổ liền an lòng trở lại, cố sức hôn đáp trả nam nhân đã phải chịu quá nhiều tổn thương này.

From Sam: Đọc thông báo mới nhất trong ĐÂY về bộ CKH

  • I am…

  • Lí lịch gia chủ

    Tên: Sam/ Sammy Kim

    DOB: 2/9/94

    Đến từ: Hà Nội - Thủ đô ngàn năm văn hiến

    Tình yêu: All about DB5K & YunJae

    Couple thần thánh: Only YunJae

    Yahoo: sammyluvjae_261 *rất vui được mần quen vs các t/y*

    Nhà nhỏ: https://www.facebook.com/SammyKims2JJ?ref=tn_tnmn

    Welcome you to my small home~

  • Thì thầm-ing

    1. Nhấn nút like hay comment ủng hộ các bài Sam post không mất nhiều time của các bạn đâu nhưng đó sẽ chính là động lực rất nhiều cho Sam.
    2. Nếu ai xem mà thấy chữ của nhà nhỏ quá, khó đọc thì ấn "Ctrl +" nhé.
    3. Wp này là nhà nhỏ, là nơi để chủ nhà *chính ta :))* thỏa mãn và chia sẻ sở thích, tình yêu của bản thân vậy nên vui lòng "Click back" nếu anti 1 trong 2 tình yêu lớn của ta "TVXQ5 or YJ/YJs"
    Kamsa~

  • HOT HOT HOT!!!

  • Ủng hộ nhà nhỏ nha

  • Quan tâm gần đây

    lynkute on Mối quan hệ hoàn mỹ – Ch…
  • Điều lãng mạn nhất 8->

  • Good luck for me :X

  • Loved until …

  • Heo con đáng yêu :”>

  • Gấu ngố x3

  • Chuột già siêu hớn :))

  • Mông vịt sát thủ :->

  • Nai con dễ thương :*

  • Thời gian là vàng bạc

    Tháng Năm 2017
    H B T N S B C
    « Th3    
    1234567
    891011121314
    15161718192021
    22232425262728
    293031  
  • Dấu tích để lại~

    • 186,548 tình yêu
  • Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

    Join 138 other followers